Vào đầu tháng Năm, Hứa Nghiên về Thái An một chuyến. Trường học đã khôi phục công việc cho Kiều Kiến Bân, trả lương cho ông theo chế độ dành cho giáo viên nghỉ hưu. Nghe nói số “Khoảnh khắc tiêu điểm” đó đã khiến một nhân vật lớn ở Bắc Kinh chú ý, đích thân gọi điện cho Ủy ban Kế hoạch hóa gia đình. Nhưng Kiều Kiến Bân và Vương Á Trân vẫn không hài lòng với kết quả, vì chuyện bồi thường vẫn chưa được giải quyết. Họ vẫn đang tiếp tục khiếu kiện.
Kể từ sau khi chương trình được phát sóng, họ đã nhận được khá nhiều lời mời phỏng vấn. Khả năng ăn nói của Kiều Kiến Bân ngày càng tiến bộ, cứ thấy ống kính là mắt ông lại sáng rỡ. Ông có phần đắc ý nói với Hứa Nghiên: “Các phóng viên ấy đều rất nể phục bố, cảm thấy xã hội này đang thiếu những người cố chấp như bố.”
Vương Á Trân còn mở một tài khoản Weibo, viết về những biến cố mà gia đình họ đã trải qua suốt bao năm qua. Bài viết được vài nhà báo và học giả nổi tiếng chia sẻ, rất nhiều người để lại bình luận phía dưới. Vương Á Trân đều trả lời từng bình luận một, nói chuyện hợp thì còn kết bạn QQ.
Sự quan tâm của thế giới bên ngoài khiến họ bận rộn suốt ngày, phần nào làm dịu đi nỗi đau mất con. Nhưng một khi quay lại với cuộc sống hiện tại, nhận ra Kiều Lâm vĩnh viễn không còn nữa, cảm xúc của họ lại sụp đổ.
Đèn trong nhà hỏng, không ai sửa. Trong tủ lạnh bốc mùi, vẫn còn bánh ngọt và sữa chua mà Kiều Lâm từng mua. Trên bàn, hộp sữa bột cho trẻ sơ sinh bị mở nắp, vón cục lại thành từng mảng. Trời vừa tối, gián liền bò loạn trên bàn. Thế là Vương Á Trân lại bật khóc.
Tâm trạng của Kiều Kiến Bân thì lên xuống thất thường. Có lúc ông ngồi yên lặng nhìn chằm chằm chai rượu trên bàn. Có lúc lại nổi điên, mắng Kiều Lâm bạc tình, nói đã nuôi cô khôn lớn mà cô lại phụ lòng.
Vương Á Trân sau khi khóc xong lại ngồi vào chiếc máy tính cũ kỹ, bắt đầu viết Weibo:
“Các người không biết con gái lớn của tôi tốt đến nhường nào. Nó xinh đẹp, hiểu chuyện, hoạt bát, ai gặp cũng quý. Những lúc tôi buồn, nó luôn an ủi: ‘Mẹ ơi, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Trên đời này không có chuyện gì là không vượt qua được cả...’”
Viết đến đây bà lại òa khóc. Hứa Nghiên bước đến ngồi bên cạnh bà. Bà quay người lại, ôm lấy Hứa Nghiên. Hứa Nghiên nhẹ nhàng vỗ lưng bà, dỗ bà bình tĩnh lại.
Tiếng “đinh đông” vang lên từ máy tính. Vương Á Trân vội vàng ngồi dậy khỏi lòng Hứa Nghiên, lau nước mắt: “Có người trả lời mẹ rồi.” Bà lập tức cầm chuột bấm hai cái.
Hai ngày đầu mới về, Hứa Nghiên ở tại khách sạn gần đó. Đêm thứ ba, con của Kiều Lâm hơi sốt, cô ở lại trông bé, ngủ luôn trên giường của Kiều Lâm.
Khăn gối chưa thay, vẫn còn mùi dầu gội mà Kiều Lâm để lại. Hứa Nghiên nằm trên gối, nhớ lại một điều ước thời thơ ấu — một điều ước cô chưa từng thừa nhận, đó là cô mong mình được ngủ trên chiếc giường này. Không, không phải ngủ cùng Kiều Lâm, mà là ngủ một mình. Cô khao khát được trở thành đứa con gái hợp pháp, sống trong ngôi nhà tồi tàn này.
Trong suốt tuổi thơ và tuổi thanh xuân, cô từng gặp nhiều cô gái ưu tú: giàu có, xinh đẹp, thông minh. Nhưng cô không muốn trở thành họ, cô chỉ muốn trở thành Kiều Lâm. Cô muốn thay thế, chiếm lấy những gì Kiều Lâm có. Dù những thứ đó bao gồm cả đau khổ và bất hạnh, cũng không sao. Bởi cô tin rằng, vốn dĩ chúng là của mình.
Nếu không có Kiều Lâm…
Cô từng vô số lần nghĩ như vậy. Khi còn bé, cô và Kiều Lâm đứng bên bờ sông, cùng một mặt trời chiếu rọi, nhưng cô cảm thấy Kiều Lâm đứng trong nắng, còn mình ở trong bóng râm. Nếu không có Kiều Lâm… cô chỉ cần bước sang phải hai bước là có thể đi vào ánh sáng.
Điều ước thơ ấu đó vừa chân thành vừa đáng sợ, cô vẫn luôn cất giữ trong lòng, như chất độc âm thầm lan tỏa. Rồi nhiều năm sau, điều ước đó thành sự thật. Kiều Lâm không còn nữa.
Bây giờ, cô nằm trên giường của Kiều Lâm, là đứa con gái duy nhất của bố mẹ. Hứa Nghiên vùi mặt vào khăn gối, òa khóc không thành tiếng. Cô có thể rút lại điều ước đó không? Liệu mọi thứ sẽ khác đi? Kiều Lâm có thể sống hạnh phúc hơn chăng? Còn cô, có thể trở thành một con người khác?
Nhưng Kiều Lâm không còn nữa. Và cô cũng không thể bước ra khỏi bóng tối đó.
Hứa Nghiên bế con dậy.
Trong bóng tối, gương mặt non nớt của bé không có nước mắt, cũng chẳng lộ vẻ gì là buồn bã, như thể tiếng khóc ban nãy chỉ là để kéo Hứa Nghiên ra khỏi cơn đau đớn.
Đứa bé yên lặng nhìn cô. Trong đôi mắt tròn xoe kia như chất chứa cả đại dương.
Hứa Nghiên muốn sám hối trước ánh mắt ấy, nhưng càng muốn trao trọn tất cả những lời chúc phúc cho chủ nhân của nó.
Nếu lời chúc của cô cũng có pháp lực như điều ước khi còn bé kia, thì cô hy vọng – bé con này sẽ có được hạnh phúc mà cô và Kiều Lâm vĩnh viễn không thể với tới.
***
Hứa Nghiên tỉnh dậy bên cạnh Vu Nhất Minh, lúc đó là ba giờ sáng. Cửa sổ phòng trọ đóng không kín, gió lạnh luồn vào từng đợt – đã sang lập đông rồi, Bắc Kinh bắt đầu trở lạnh.
Hôm đó, Hứa Nghiên hẹn Vu Nhất Minh ăn tối, sau đó lại kéo nhau đi uống rượu. Cuối buổi, trong câu chuyện của họ, Kiều Lâm bất ngờ biến mất – như thể chưa từng tồn tại.
Hứa Nghiên vẫn nhớ ánh mắt ngỡ ngàng của Vu Nhất Minh khi nhìn mình, sau đó thì… mọi ký ức mơ hồ, lộn xộn. Cô không nhớ nổi mình đã nói gì, Vu Nhất Minh nói gì. Không nhớ họ có hôn nhau không. Có thể có chút đau… mà cũng có thể không, chỉ là cô cảm thấy: nếu đã xảy ra chuyện ấy, thì hẳn phải đau một chút.
Cô lay Vu Nhất Minh dậy. Anh ngồi bật dậy, vơ lấy quần áo dưới đất.
Bạn gái anh vẫn còn đang đợi ở nhà, lúc chưa uống say anh đã nhắc đi nhắc lại chuyện đó.
Vừa mặc đồ, anh vừa nói với Hứa Nghiên: “Anh biết em mới tới Bắc Kinh, có chút nhớ nhà. Qua vài ngày là ổn thôi.”
Ra đến cửa, Hứa Nghiên gọi anh lại, lấy balô ra lục lọi: “Chờ đã, Kiều Lâm có gửi anh một món đồ.”
Anh đứng chờ một lúc, thấy cô vẫn chưa tìm thấy, bèn nói:
“Anh phải đi thật rồi, để sau nhé.”
Rồi mở cửa, rời đi.
Chiếc bút máy ấy, cô vẫn để trong ngăn nhỏ của balô – lần trước gặp anh, cô cũng định đưa, nhưng lại quên. Có thể… cô vẫn muốn giữ lại một lý do để gặp lại anh thêm một lần nữa.
Nhưng lúc này, cô lại rất muốn trao cây bút ấy cho anh.
Cô bật đèn, đổ toàn bộ đồ trong balô ra đất.
***
Con gái Kiều Lâm vô cùng ngoan ngoãn.
Vượt qua những ngày đầu thiếu vắng mẹ, bé nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới. Mỗi lần bú sữa xong là ngủ, tỉnh dậy chỉ khóc vài tiếng khe khẽ, sau đó lặng lẽ chờ đợi.
Hứa Nghiên bế bé lên, bé tựa đầu vào ngực cô, dường như đang lắng nghe nhịp tim. Trên gương mặt nhỏ nhắn còn nở nụ cười mơ màng.
Mỗi lần đặt bé xuống, bé lại “ưn ưm” vài tiếng. Tim Hứa Nghiên nhói lên, cô lại bế bé lên lần nữa.
Thời tiết đã ấm lên. Cô bế bé ra ngoài, đứng dưới ánh nắng mặt trời. Hoa hoè đã nở rộ, từng cánh hoa rụng xuống dày thành lớp, gió thổi đến đâu, hoa lại tản ra rồi tụ về một chỗ.
Cô đến bên bờ sông, ngồi xuống bậc đá, muốn để bé ngủ một lúc. Nhưng bé không ngủ, chỉ yên lặng ngắm dòng sông cùng cô.
“Con có ngửi thấy mùi của mẹ không?” – Cô khẽ hỏi bé.
Bé nở nụ cười.
Đứa bé tên là Kiều Lạc Kỳ, cái tên do chính Kiều Lâm đặt, nhưng dường như chẳng ai nhớ tên con bé. Bố mẹ cô vẫn gọi bé là “đứa trẻ”, là “con của Kiều Lâm”. Họ vẫn xem bé như một phần thân thể của Kiều Lâm.
Đôi mắt tròn của bé giống hệt Kiều Lâm. Đôi lúc ngắm nhìn đôi mắt ấy, Hứa Nghiên lại nảy sinh một khao khát muốn nói chuyện với Kiều Lâm – nhưng lại không biết nên nói gì. Những điều cô muốn nói, chắc hẳn Kiều Lâm đều đã biết. Giờ đây, Kiều Lâm biết hết mọi chuyện trên đời – biết Hứa Nghiên đã trở lại, biết cô đang chăm sóc con bé, biết cô nhớ Kiều Lâm đến nhường nào…
***
Sáng sớm hôm rời đi, Hứa Nghiên lại bế bé ra ngoài đi dạo. Đi ngang qua ga tàu, cô nói với bé:
“Trong này có tàu hỏa đấy. Khi tàu chạy sẽ kêu hu… hu… rồi lọc cọc rời ga.”
“Sau này con lớn rồi, hãy ngồi tàu đến tìm dì, được không?”
Bé không cười, chỉ nhìn cô chằm chằm. Trái tim cô như thắt lại. Cô siết chặt bàn tay nhỏ bé của bé gái, không thể tưởng tượng được con bé sẽ lớn lên thế nào trong ngôi nhà nghèo nàn ấy.
Về đến nhà, Hứa Nghiên gấp mấy bộ quần áo trẻ con đang phơi trước cửa, cất vào tủ. Khi mở tủ, cô thấy một chiếc hộp giấy bị đè ở đáy tủ, hé ra một góc. Cô kéo hộp ra, mở nắp.
Chiếc váy trắng trong hộp trông không giống như trong trí nhớ của cô – vải taffeta không còn cứng, đường viền bèo cũng chẳng còn cầu kỳ như xưa. Cô mặc chiếc váy cho bé, rồi bế bé ra đứng cạnh cửa sổ. Ánh mặt trời chiếu lên mấy hạt ngọc trai nhỏ trước ngực bé, lấp lánh như những nốt nhạc vui tươi.
“Con biết con xinh lắm không?” – Cô thì thầm bên tai con bé.
Bé nằm mềm oặt trên vai cô, má xát nhẹ vào cổ cô, như đang làm nũng.
Hứa Nghiên ngồi trên tàu hỏa, tiếng còi tàu khiến tim cô khẽ rung lên. Cô nhắm mắt lại, muốn chợp mắt một lát, nhưng bên tai chỉ toàn tiếng vo ve lộn xộn.
Cô bực bội vặn nắp chai nước, uống một hơi cạn sạch, rồi dán mắt nhìn những hàng cây, những mái nhà đang vụt qua ngoài cửa sổ.
Từng chút một, cô bình tĩnh lại – và hạ quyết tâm.
Sau khi trở về, cô sẽ nói hết mọi chuyện với Thẩm Hạo Minh. Dù sao sớm muộn gì anh cũng sẽ biết. Cô muốn bàn với anh – đợi con bé lớn thêm một chút, sẽ đón bé đến Bắc Kinh. Nếu có thể, cô muốn nhận nuôi bé.
Tài xế đang đợi cô ở ga tàu, đưa cô đến nhà hàng ăn tối.
Thẩm Hạo Minh đã đặt chỗ tại một nhà hàng Nhật. Hồi mới yêu nhau, họ từng đến đó một lần. Từ cửa sổ phòng riêng lát tatami nhìn ra ngoài có thể thấy một khu vườn kiểu Nhật nhỏ xinh. Nhưng giờ đã tối, những tảng đá phủ rêu bên ngoài chỉ còn là những khối đen thẫm.
“Uống chút rượu nhé?” – Hứa Nghiên nói.
“Anh cũng định nói thế.” – Thẩm Hạo Minh mở menu rượu ra xem.
Rượu sake được mang lên, đựng trong bình thủy tinh xanh tròn trịa.
Hai người cụng ly.
Thẩm Hạo Minh hỏi: “Tiết mục lần này khi nào phát sóng?”
Cô sững lại một chút.
Thẩm Hạo Minh nhắc lại: “Tiết nục em quay trong lần đi công tác đó.”
Cô nói: “À… chắc tháng sau. Vẫn chưa biết phần hậu kỳ sẽ thế nào.”
Rồi cô hỏi anh: “Mẹ anh đi Paris chưa?”
“Chưa, tuần sau mới đi. Họ nhất quyết phải ngồi máy bay riêng của chú Từ.”
Hứa Nghiên nói: “Cũng tốt mà, bốn người ngồi trên máy bay chơi mạt chược.”
Thẩm Hạo Minh nhún vai: “Chán chết.”
Ngoài cửa sổ, bóng tối đã nuốt trọn cả khu vườn, chỉ còn một góc sáng mờ nhờ ánh đèn – rêu trên mấy hòn đá phản chiếu ánh sáng xanh u uẩn.
Hứa Nghiên uống một ly, ngẩng đầu nhìn anh:
“Anh biết không, em vẫn luôn cảm thấy anh là người rất đáng quý…”
Cô cười, nói tiếp:
“Anh biết mà, em không giỏi nói mấy lời này. Nhưng em thật sự cảm thấy anh rất tử tế, có tinh thần chính nghĩa…”
Thẩm Hạo Minh hỏi: “Sao tự nhiên em lại nói thế?”
“Với lại anh luôn bao dung em. Chúng ta khác nhau về hoàn cảnh gia đình, lối sống, em chắc chắn có nhiều điểm khiến anh không thoải mái…”
“Đừng nói mấy lời kiểu đó nữa, được không?” – Thẩm Hạo Minh ngắt lời cô.
Hứa Nghiên rót thêm rượu, áp má lên chiếc ly mát lạnh.
Cô nói: “Năm mười tám tuổi, em đến Bắc Kinh, chẳng quen biết ai. Ngoài giờ học thì đi làm gia sư, bán hàng, làm MC đám cưới… Kiếm được tiền thì mua quần áo, vào nhà hàng Tây ăn một bữa…”
“Em chỉ muốn sống một cuộc đời tử tế hơn. Anh hiểu không? Hồi nhỏ nhà em chẳng có gì cả, đến cả bàn học cũng không có, phải ngồi viết bài ở bệ cửa sổ…”
“Em rất trân trọng cuộc sống hiện tại, trân trọng anh. Cho nên em vẫn luôn…”
Cô bật khóc.
Thẩm Hạo Minh nhíu mày nhìn cô, khiến lòng cô se lại – không biết phải nói tiếp thế nào.
Phục vụ mang tráng miệng vào. Hai người im lặng ăn. Thẩm Hạo Minh rót thêm rượu cho cô, rồi rót đầy ly mình.
Hứa Nghiên uống một ngụm, lấy hết can đảm nói: “Chị họ em… người đến Bắc Kinh hồi mùa đông…”
Keng!
Thẩm Hạo Minh đặt mạnh ly xuống bàn. Hứa Nghiên sững người.
Anh thở dài, vai trĩu xuống, rồi nói: “Mấy hôm nay anh ngủ ở chỗ Phương Lôi.”
“…Ừm.” Anh lại rót một ly rượu, “Anh định mấy hôm nữa mới nói. Nhưng em khen anh như vậy… khiến anh thấy rất hổ thẹn. Anh không định giấu em, em biết mà – anh ghét nhất là dối trá.”
Hứa Nghiên mơ hồ gật đầu. Cô nắm chặt bình rượu, định rót thêm nhưng mãi không nhấc lên nổi. Trên thân bình là những giọt nước nhỏ li ti, như thể đang rỉ ra nỗi đau.
Cô nhìn bình rượu, khẽ hỏi: “Chuyện của hai người… mới bắt đầu, hay đã kết thúc rồi?”
Thẩm Hạo Minh không trả lời. Anh rút ra một điếu thuốc, châm lửa, làn khói trắng mỏng manh cuộn lên từ kẽ ngón tay.
Hứa Nghiên chống tay lên chiếu tatami đứng dậy: “Em đi trước đây. Khi nào anh nghĩ thông suốt, hãy nói cho em biết anh định thế nào.”
Cô mở cửa, đi ra ngoài. Thẩm Hạo Minh đuổi theo, khoác áo khoác lên vai cô:
“Em lại quên mặc áo khoác rồi.”
Rồi anh dang tay ôm lấy cô.
Đây là lời tạm biệt cuối cùng sao?
Hứa Nghiên chấn động, đẩy anh ra, chạy đến bên đường, vẫy taxi rời đi.
***
Về đến nhà, toàn thân Hứa Nghiên nóng ran như lên cơn sốt.
Cô cài báo thức, uống hai viên thuốc rồi nằm xuống giường.
Trong bóng tối, cô khẽ thì thầm: “Giúp tôi với…”
***
Lúc bầu trời bên ngoài dần sáng lên, cô cảm giác như Kiều Lâm đã đến, đang ngồi quay lưng lại ở mép giường, xoay đầu nhìn cô.
Ánh mắt ấy chẳng hứa hẹn điều gì, nhưng lại khiến lòng cô bình ổn lạ kỳ.
Chuông báo thức reo lên liên tục, cô vùng vẫy ngồi dậy, nhìn sang nửa giường bên kia – vẫn còn phẳng phiu, không hề có dấu vết ai từng nằm.
Cô vào nhà tắm tắm rửa, nướng hai lát bánh mì. Lúc bôi mứt mơ lên bánh, cô ăn rất chậm, từng miếng từng miếng. Ăn xong mới cầm điện thoại lên xem. Trên màn hình là một tin nhắn.
Thẩm Hạo Minh: Chúng ta chia tay đi, xin lỗi.
Cô uống cạn ly sữa, cầm ô đi ra ngoài.
***
Xin nghỉ mười ngày, công việc tồn đọng rất nhiều, Hứa Nghiên một hơi ghi hình ba kỳ chương trình.
Trong lúc nghỉ giữa giờ, biên đạo bước vào nói chuyện với cô về việc chương trình sẽ được thay đổi:
“Hoạt bát lên một chút được không? Đừng cứ ủ rũ mãi như vậy. Nếu rating vẫn thấp thế này, chương trình có khi phải dừng phát đấy.”
Hứa Nghiên đáp: “Vậy tôi đi làm chương trình thời sự.”
Biên đạo cười lớn: “Kiểu như ‘Khoảnh khắc tiêu điểm’ đó à? Không nhìn ra cô còn có tinh thần trách nhiệm xã hội đấy.”
Hứa Nghiên thay một bộ trang phục khác, ngồi trước gương dặm lại lớp trang điểm.
Cô hỏi chuyên viên hóa trang:
“Chị thấy tôi cắt tóc ngắn thì sao?”
Chuyên viên hóa trang đáp: “Ừm, cũng được đấy. Đừng để mái bằng nữa, che trán không tốt cho vận khí.”
Hứa Nghiên bật cười: “Vậy nghe chị vậy.”
Trên đường về nhà, cô rẽ vào một tiệm làm tóc. Khi bước ra khỏi đó, trời đã tối.
Gió hè lướt qua cổ mát rượi.
Cô vào cửa hàng tiện lợi mua hai cái bánh mì, rồi đi bộ về nhà.
Bên đường có một quán bar — có lẽ mới khai trương.
Cô ngó vào trong vài cái, ánh đèn bên trong thật ấm áp.
Cô đẩy cửa bước vào.
Quán bar rất nhỏ, chỉ có một người đàn ông đang nằm gục bên bàn trong góc.
Cô ngồi xuống quầy bar, gọi một ly mojito.
Người đàn ông trong góc đi tới gọi thêm một ly whisky — chính là người hàng xóm họ Canh ở căn hộ đối diện.
Anh ta gật đầu chào cô, rồi quay lại chỗ mình.
Trong quán vang lên bản nhạc điện tử u ám, như thể có điều gì đó đang mục ruỗng.
Sau khi uống xong ly thứ ba, Hứa Nghiên cảm thấy hôm nay mình nên say một lần.
Trước giờ cô chưa từng say — mấy người bạn trai trước của cô đều thích uống rượu, còn cô thì phải tỉnh táo để đưa họ về nhà.
Có người gõ tay lên mặt bàn.
Cô ngẩng đầu lên. Chủ quán dùng vẻ mặt không biểu cảm nói:
“Tôi chuẩn bị đóng cửa rồi, bạn gái tôi còn đang đợi ở nhà.”
Rồi anh ta đi đến góc quán, đánh thức người hàng xóm dậy, đứng nhìn anh ta móc tiền trong túi ra đặt lên bàn, đếm từng tờ một.
***
Hứa Nghiên ngồi trước cửa nhà bà ngoại. Ngày mai cô sẽ lên đường trở lại Bắc Kinh, hành lý đã sắp xếp xong, vẫn còn rất nhiều đồ dùng thuở nhỏ chưa xử lý.
Cô kéo những thùng giấy ra ngoài, ngồi ở ngưỡng cửa từ từ sắp xếp lại.
Kiều Lâm đi về phía này. Gió lớn, làm chiếc váy trắng trên người chị bay phần phật.
Chị cầm hai cây kem ốc quế trong tay, sữa đang tan chảy nhỏ từng giọt xuống.
Chị ngồi xuống cạnh cô, đưa cây kem vị vani cho cô.
Kiều Lâm nói: “Chị mua một cây bút máy, em giúp chị mang nó đưa cho Vu Nhất Minh nhé.”
Hai người im lặng ăn kem.
Một cậu bé sống ở viện bên cạnh đi ngang qua, tầm mười tuổi, đứng lại nhìn họ.
Kiều Lâm chỉ vào cây kem nói:
“Lần sau chị sẽ mua cho em một cái, được không?”
Cậu bé không nói gì, vẫn đứng nhìn.
Dưới đất rải đầy những món đồ lặt vặt từ trong thùng giấy.
Lọ dầu gió, hộp thiếc đựng kem dưỡng da, một miếng vải hoa tua tủa mép…
Những món đồ chẳng ra đồ chơi, vậy mà từng là báu vật thời thơ ấu của Hứa Nghiên.
Kiều Lâm nói: “Hộp kem dưỡng đó hình như là chị cho em.”
Hứa Nghiên nói: “Em đổi bằng cái cúc áo đấy chứ. Cái cúc em thích nhất.”
“Cái cúc nào cơ?” Kiều Lâm hỏi.
“Là cái cúc em thích nhất!” Hứa Nghiên tức tối nhét cây kem vào miệng, đứng dậy vào nhà rửa tay.
Đột nhiên nghe “phịch” một tiếng phía sau.
Cậu bé hàng xóm nhặt lấy một chiếc diều từ đống đồ, quay người chạy mất.
Kiều Lâm nói với cô: “Đi, mình cướp lại nó!”
Cậu bé chạy đến đầu ngõ, rẽ vào đường lớn.
Hai người bị một chiếc xe chặn lại, phải chờ mới sang được, cách một đoạn mới thấy bóng cậu bé. Nhưng họ vẫn chạy tiếp.
Lắc lư trên mắt cá chân của Kiều Lâm là một sợi lắc chân, leng keng theo từng bước chạy.
Mái tóc dài của chị tung bay trong gió, hương dầu gội sực lên mũi.
Hứa Nghiên đưa tay ra, muốn chạm vào một sợi tóc bay ngang qua.
Kiều Lâm cười, lắc đầu.
Cậu bé biến mất nơi cuối đường, nhưng họ vẫn chưa dừng lại.
Bầu trời trên đầu cuộn đầy mây đen.
Hứa Nghiên thoáng thấy cây tử đinh hương xanh um, chợt nhận ra chỉ trong khoảnh khắc, hai người họ đã chạy qua hết những con phố thời thơ ấu từng bước qua — như đoạn phim được tua nhanh, khung hình nối tiếp khung hình, không thể dừng lại.
Kiều Lâm bất ngờ kéo tay cô, chỉ lên trời.
Nơi chân trời xa nhất, một con diều màu xanh đang dần dần bay lên.
Hứa Nghiên dừng lại, cùng Kiều Lâm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Con diều mang hai dải đuôi thật dài, giống như một con én thật sự.
Nó lao mình qua mây đen phía dưới, rồi lại vút bay lên.
***
Hứa Nghiên và người hàng xóm đứng dưới mái hiên của quán bar.
Người hàng xóm nói: “Hình như lại sắp mưa rồi.”
Cô bật cười: “Thì sao chứ.”
Anh nói: “Tôi mong trời mưa, như vậy đất sẽ dễ đào hơn.”
Hứa Nghiên khẽ lắc mái tóc ngắn: “Anh nói gì cơ?”
Người hàng xóm đáp: “Chó của tôi chết rồi. Tôi chuẩn bị đi chôn nó.”
“Giờ nó đang ở đâu?” Hứa Nghiên cười phá lên: “Không phải anh cho nó vào tủ lạnh đông lại rồi đấy chứ?”
Mặt người hàng xóm khẽ giật giật: “Tôi thật sự không muốn về nhà. Mình uống thêm ly nữa được không?”
Hứa Nghiên nói: “Được thôi, nhà tôi còn rượu.”
Anh hỏi: “Bạn trai cô đâu?”
“Chia tay rồi.”
“Tiếc thật. À, bao giờ tôi mới được nếm thử đồ ăn cô nấu nhỉ? Hay ngửi thấy mùi thơm từ hành lang.”
“Cũng có thể là đồ ăn đặt ngoài.”
“Không đâu, đồ giao tận nơi quanh đây tôi ăn hết rồi.”
Hứa Nghiên hỏi: “Anh không có bạn gái sao?”
Người hàng xóm cười nhạt: “Tôi thích người ta, người ta không thích tôi.”
“Chắc anh có nhiều thói quen kỳ quặc lắm.”
Anh nghĩ ngợi một chút: “Vừa tắm trong bồn vừa ăn cam… tính không?”
Mưa nặng hạt hơn, hai người bắt đầu chạy. Hứa Nghiên dẫm phải một vũng nước lớn, nước bắn tung tóe ướt hết người. Cô bật cười thành tiếng.
Họ trú dưới mái hiên. Người hàng xóm giũ nước trên người, rồi quay sang hỏi:
“À đúng rồi, chị họ cô dạo này thế nào? Đứa bé ổn chứ?”
Hứa Nghiên ngưng cười, lặng lẽ nhìn anh.
Anh nói: “Hôm đó tôi dắt chó đi dạo, cầm đèn pin quét loạn xạ, đột nhiên thấy có một người phụ nữ nằm bên bụi cây, nhìn như chết rồi. Tôi vừa định gọi bảo vệ, thì cô ấy mở mắt, nói không sao, chỉ là ngất đi thôi.”
“Tôi định đỡ cô ấy dậy, nhưng cô ấy nói muốn nằm thêm một lát. Tôi cũng ngại bỏ đi, nên ngồi bên cạnh, trò chuyện một lúc.”
Hứa Nghiên hỏi: “Chị ấy nói gì?”
Người hàng xóm ngẫm nghĩ: “Quên mất rồi… À đúng rồi, cô ấy nói: ‘Cái thai trong bụng tôi hình như rất thích Bắc Kinh, không muốn rời khỏi nơi này.’ Tôi liền bảo với đứa bé: ‘Rồi bé sẽ quay lại sớm thôi, bé sẽ lớn lên ở đây.’”
“Ừm, chị họ cô còn nói: ‘Đến lúc đó, đừng quên dắt chó của anh đến chơi với con bé nhé.’”
Hứa Nghiên bật khóc. Kiều Lâm chưa từng nói muốn giao con lại cho cô, nhưng lại chắc chắn đứa trẻ sẽ đến Bắc Kinh — có lẽ là vì chị tin vào tình cảm giữa hai người họ.
Cũng vì chị hiểu Hứa Nghiên là người thế nào, có lẽ còn rõ hơn chính Hứa Nghiên.
Trái tim cô, bị bao phủ bởi lớp vỏ của sự che giấu và ngụy trang, đến mức ngay cả bản thân cũng chẳng thể nhìn thấu.
Hứa Nghiên ngước lên trời, để nước mắt rơi chậm lại.
Cô khẽ gật đầu: “Đứa bé sẽ sớm đến thôi. Nó sẽ chơi với chú chó của anh…”
Người hàng xóm khẽ nói: “Chó chết rồi mà, tối nay tôi phải đi chôn nó…”
Hứa Nghiên thì thầm: “Anh không biết con bé ngoan đến thế nào đâu, không hề quấy, chỉ cần chọc nhẹ là cười khanh khách suốt. Là bé gái, rất xinh, mắt tròn vo, mặc váy trắng, giống như một nàng công chúa nhỏ…”
Người hàng xóm đáp: “Vậy thì… tôi nuôi một con chó khác vậy.”
Tiếng mưa rơi át đi những lời anh nói.
Hứa Nghiên đứng dưới mái hiên, lặng lẽ lắng nghe tiếng mưa bên ngoài.
Cô không biết mình có thể chăm sóc tốt cho đứa trẻ không, cũng không biết liệu sau này có vì tương lai mà ruồng bỏ con bé hay không.
Cô không dám chắc điều gì cả.
Nhưng lúc này, cô cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay.
Một vài thứ trên người cô đang dần thay đổi, sự kiên nhẫn của cô giờ nhiều hơn trước.
Có lẽ, cô nghĩ, giờ đây mình đã có cơ hội… để trở thành một con người khác.
Chương trước
Chương sau