Ngày hôm sau, Hứa Nghiên dẫn chương trình đến 5 giờ chiều, sau đó vội vội vàng vàng chạy đi mua bánh ngọt. Cửa hàng bánh kem kia do người Paris tới đây mở, gần đây còn lên một số tạp chí thời trang. Mỗi lần cô đến nhà Thẩm Hạo Minh đều phải vắt óc suy nghĩ nên mang món quà gì theo.
Bánh kem được đựng trong cốc giấy tinh xảo, trưng bày trên kệ thủy tinh, phía trên trang trí kẹo hình giày cao gót và hoa, tựa như châu báu xa hoa. Giá cả đương nhiên cũng đắt đến quá đáng, cô cuối cùng quyết định mua bốn cái.
Lúc này Kiều Lâm gọi điện thoại tới, hỏi cô khi nào trở về.
Hứa Nghiên nói: “Trong tủ lạnh không phải vẫn còn tủ một hộp cơm hộp hay sao, chị cứ kêu đồ ăn ngoài trước đi.”
Kiều Lâm nói: “Chị không đói bụng, sao em lại khóa cửa nhà, chị ở trong phòng không hít thở nổi, muốn ra ngoài đi lại một chút.”
Hứa Nghiên nói cho chị biết mật mã khóa cửa. Cô lặp lại một lần, nói: “Nếu chút nữa chị lại quên, có thể gọi điện lại cho em không?”
Tắt điện thoại, Hứa Nghiên nhìn một vòng kệ thủy tinh, ánh mắt dừng trên một hình người nhỏ trên bánh kem cốc giấy. Người nhỏ đứng bằng một chân, hai tay nâng lên, tựa như đang chuẩn bị lấy đà nhảy khỏi mặt đất.
“Tôi muốn cái này.” Hứa Nghiên nói với cô gái trông quầy
***
Hứa Nghiên nghe thấy Kiều Lâm gọi tên mình ở sau lưng. Chị đuổi theo, đưa Hứa Nghiên chiếc túi trong tay, nói: “Chị đã mượn giúp em váy rồi, cổ áo có chút rộng, em dùng 2 cái kim băng thắt lại là được.
Hứa Nghiên nói: “Em thật sự không muốn làm MC.”
Kiều Lâm nói: “Nếu em không làm MV thì chị cũng không múa nữa. Chúng ta đều không tham gia tiệc tối.
Hứa Nghiên hỏi: “Sao phải phí nhiều tâm sức như vậy chỉ để tranh thủ cơ hội giúp em chứ?”
Kiều Lâm cười: “Đại Kiều Tiểu Kiều phải cùng nhau nổi bật mới tốt.”
Lúc đó, ở trưởng học, đã có rất nhiều người biết các cô là chị em. Hơn nữa, còn gọi hai người là Đại Kiều Tiểu Kiều.”
***
Bảo mẫu mở cửa, muốn giúp Hứa Nghiên cầm đồ. Hứa Nghiên nâng hộp bánh kem, nói “Tự cháu mang vào phòng khách thì hơn. Ba người phụ nữ đang ngồi ở phòng khách trên sô pha uống champagne.
Trong đó một người phụ nữ tóc ngắn cười khanh khách mà nhìn cô, nói với hai người còn lại, Hạo Minh thích kiểu con gái cao cao gầy gầy như vậy.
Người phụ nữ khoác áo choàng bên cạnh nói: “Hiện tại đàn ong đều thích dáng người như này.”
Một bé trai khoảng tám, chín tuổi chạy ra, là Thẩm Hạo Thần – em trai của Thẩm Hạo Minh, cậu dắt theo một chú cún lạp xưởng, chú cún kia mặc một chiếc áo gile lông vũ, kèm chiếc mũ sau lưng, chỉ cần chạy nhanh một chút thì mũ sẽ bị ụp về phía trước, che mất mặt nó.
Thẩm Hạo Thần nhấc chú cún tới sườn sofa, giới thiệu với mọi người: “Nó tên Bailey, đang bị cảm nhẹ.”
Người phụ nữ có lông mày sắc sảo hỏi: “Chú cún lần trước của cháu đâu?”
Thẩm Hạo Thần nói: “Đưa đi rồi, mẹ nói nó già rồi, sợ nó lục thùng rác.”
Người phụ nữ tóc ngắn nói: “Vốn ban đầu mẹ của cháu thích nó không chịu nổi đó.”
Cậu bé nhún nhún vai: “Mẹ em là một người phụ nữ rất khó hiểu.”
Ba người phụ nữ cười rộ lên.
Người phụ nữ khoác áo choàng nói: “Hạo Thần, lạ đây, để dì ôm một cái.”
Cậu bé làm ra vẻ đi về phía trước hai bước rồi nghiêng đầu qua một bên, nói: “Dì ơi, cháu cũng bị cảm.”
Người phụ nữ khoác áo choành sờ gáy cậu: “Đã lơn như này rồi, sau này thật sự không cần lo chiều cao nữa.”
Người phụ nữ có lông mày sắc sảo buông ly champagne xuống: “Hối hận rồi chứ, lúc ấy khuyên cậu đi với Vu Lam, còn có thể có một cặp song sinh.”
“Ai đang nói xấu tôi đó, tôi nghe được rồi.”
Một người phụ nữ mập lùn đi vào, mặc một chiếc váy hương vân màu xanh biển, phần eo có một đóa sen trắng, là Vu Lam – mẹ của Thẩm Hạo Minh.
“Con trai cậu” người phụ nữ tóc ngắn nói: “Nó nói cậu là người phụ nữ khó hiểu.”
Vu Lam cười rộ lên, nói với cậu bé: “Bảo bối, không phải mới hôm qua con còn nói mẹ không cần mở miêng cũng biết mẹ nghĩ gì sao?”
Cậu bé nói: “Con biết mẹ muốn nói gì nhưng không biết mẹ nghĩ gì.”
Người phụ nữ có lông may cao nói: “Con trai cậu là một tiêu triết học gia nha.”
Cậu bé ngẩng đầu hỏi Vu Lam: “Con có thể nhờ chị Hứa Nghiên dẫn đi chơi được không?”
Vu Lam nói: “Được nha.”
Bà cười ngâm ngâm mà vẫy Hứa Nghiên tới, nói: “Dì không để ý là cháu đến rồi.”
Hứa Nghiên mỉm cười nói: “Cháu mua chút bánh ngọt, có thể ăn sau bữa ăn.”
“Tốt quá.” Vu Lam nói: “Vậy dì không cần kêu Đại Lý đi mua nữa.”
Trong lòng Hứa Nghiên tính toán một chút, bốn miếng bánh kem, bản thân không ăn, vừa khéo bốn người phụ nữ đó mỗi người một miếng.
Cô đi theo Thẩm Hạo Thần tới sau vườn. Nơi đó có mấy ngọn núi giả với một cái đình hóng gió, phía trước là một mảnh hồ nước nhỏ đã kết băng.
Thẩm Hạo Thần hỏi: “Chị nói xem, Bailey có thể trượt băng ở trên mặt hồ không?
Hứa Nghiên nói: “Không được, nó sẽ ngã đó. Chơi chỗ khác đi, chị cùng em chơi lego nhé.
Thẩm Hạo Thần lắc đầu: “Em muốn chơi với Bailey, nó rất cô đơn.”
Hứa Nghiên nói: “Nó bị cảm, cần nghỉ ngơi.”
Thẩm Hạo Thần nói: “Đều tại mẹ em, để nó ngủ ở nhà ấm trồng hoa.”
Hứa Nghiên hỏi: “Vì sao không để nó ở trong nhà?
Thẩm Hạo Thần nói: “Mẹ em nói chúng ta còn chưa hiểu rõ tính nết của nó, muốn quan sát một thời gian, lúc chị Huệ Huệ vừa tới, mẹ cũng không cho chị ấy ăn cơm cùng chúng em, nói miệng chị ấy hôi, có thể là bị bệnh dạ dày.”
Hứa Nghiên nhờ đứa nhỏ này mà biết được không ít chuyện nhà bọn họ. Bao gồm lúc Thẩm Hạo Minh và cô mới ở bên nhau, Vu Lam còn giới thiệu cho anh một người là con gái của giám đốc ngân hàng. Có lẽ bọn họ đã gặp mặt, cô chưa từng hỏi Thẩm Hạo Minh. Về sau chỉ sợ còn có con gái luật sư, con gái bác sĩ, cô hiển nhiên không phải người con dâu lý tưởng, nhưng bọn họ cũng không công khai phản đối.
Có một lần Thẩm Hạo Thần nói: “Mẹ em nói dù anh trai có mang cô gái nào về đi thì cũng chẳng là gì, nói chuyện yêu đương mà thôi, cũng không phải thật lòng.
Hứa Nghiên tin chắc Thẩm Hạo Thần không ngốc đến mức không biết là không nên nói những lời này cho cô nghe, cậu bé cố ý, khiến cho cô khó chịu. Cậu ta cũng sẽ nói cho chị Huệ Huệ nghe những lời mà mẹ cậu ta nói, sau đó đứng ở ngoài cửa nhìn chị Huệ Huệ lén lút khóc thầm. Đây là kiểu sở thích gì, Hứa Nghiên không biết, mượn lời Thẩm Hạo Minh từng nói, em trai anh là một đứa trẻ có nội tâm đen tối.
Bọn họ kém nhau 18 tuổi, lúc Thẩm Hạo Thần còn ngậm núm vú cao su, Thẩm Hạo Minh đã thắt nơ đi cùng bố tham gia tiệc tối từ thiện. Anh không có quá nhiều cảm tình với em trai. Thậm chí ngay từ đầu còn quên nói với Hứa Nghiên. Sau lại có một lần thuận miệng nhắc đến cậu bé, Hứa Nghiên ngạc nhiên hỏi: “Vì sao?”
“Vì sao cái gì?” Thẩm Hạo Minh hỏi lại.
Hứa Nhiên nói: “Vì sao có thể sinh 2 đứa nhỏ.”
Thẩm Hạo Minh nói: “À, bố mẹ tôi có quốc tịch Canada, thực ra không có cái này cũng không sao, phạt chút tiền là xong.”
***
Thẩm Hạo Minh đẩy cửa đi ra, nói với Hứa Nghiên: “Anh tìm em khắp nơi đó.”
Hắn hướng vỗ mông Thẩm Hạo Thần hai cái “Đừng mải quấn lấy người khác như thế, em không thể tự mình chơi một lát sao?
Thẩm Hạo Thần cầu xin nói: “Chút nữa chúng ta ra ngoài ăn kem đi.”
Thẩm Hạo Minh không để ý tới cậu, mang Hứa Nghiên đi rồi.
Thẩm Kim Tung – bố của Thẩm Hạo Minh đang ngồi cùng mấy người khách ở sô pha. Thẩm Hạo Minh dẫn Hứa Nghiên qua đó, giới thiệu cô với hai người khách chưa gặp mặt.
Bố của hắn nói: “Hạo Minh, lấy cho chú Lý của con điếu xì gà.”
Ra khỏi phòng, Thẩm Hạo Minh lẩm bẩm nói: sao ông còn có mặt mũi tới đây.
“Anh nói ai vậy?” Hứa Nghiên hỏi.
Thẩm Hạo Minh nói: “Người đàn ông đội mũ lưỡi trai, kinh doanh buôn bán nhưng lại đào một cái hố lớn cho những người bạn của mình, mọi người đều không giữ quan hệ với ông ta nữa.”
Lúc Thẩm Hạo Minh trở lại phòng khách, Hứa Nghiên giữ chặt hắn, nói giỡn một chút. Thẩm Hạo Minh cau mày: “Làm gì vậy?”
Hứa Nghiên nói: “Anh tức giận đều thể hiện hết lên mặt, để khách nhìn thấy cũng không tốt.”
Thẩm Hạo Minh miễn cưỡng lộ ra một chút mỉm cười. Hứa Nghiên mỉm cười với hắn: “Đi vào thôi, em đi hỏi một xem mẹ anh bên kia có gì cần hỗ trợ hay không.”
Hứa Nghiên trở lại phòng khách lớn, phát hiện lại tới hai người khách nữ khác. Bánh kem không đủ chia, cô có chút lo lắng mà nhìn chiếc hộp trứng để trên bàn.
Ăn cơm, Vu Lam nói với cô: “Chúng ta qua kia ngồi xuống đi.”
Loại này tiệc gia đình này là truyền thống của nhà họ Thẩm, mỗi cuối tuần đều tổ chức một, hai lần. Khách khứa là quen với nhau, sẽ không cảm thấy ngại ngùng. Hứa Nghiên nhìn bốn phía xung quanh, nhỏ giọng hỏi Thẩm Hạo Minh: “Chú Cao không tới sao?
Thẩm Hạo Minh nói: “Ông ấy đang họp, tới muộn một chút.”
Người phụ nữ khoác áo choàng hỏi: “Hạo Thần đâu rồi?”
Vu Lam nói: “Để thằng bé ăn cùng bảo mẫu, đứa nhỏ hay lải nhải, người lớn cũng không có cách nào nói chuyện cho tốt.”
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai dựa gần chỗ ngồi của mấy người phụ nữ, vẫn luôn giữ im lặng, mỗi khi đĩa đậu phộng kia xoay tới trước mặt, ông ấy sẽ gắp lấy một hạt.
“Cửa hàng đồ cổ của ông còn mở bán không?” Người phụ nữ bên cạnh hỏi ông.
“Không có.” Ông trả lời, tạm dùng vài giây, nói: “Nhưng mà tôi đang định mở lại một lần nữa.”
Người phụ nữ hỏi: “Vẫn mở ở chỗ cũ sao?”
“À, đúng.” Ông đáp.
Một người khách nam cười cười: “Ông chắc chắn chưa, khu đó có mấy tòa cao ốc mới xây, tiền thuê tăng gấp 4-5 lần.
Mọi người đều nhìn về phía người đàn ông đội mũ lưỡi trai, nhất thời trong phòng lặng ngắt.
Hứa Nghiên cảm thấy bản thân có thể cảm nhận nỗi xấu hổ kia hơn so với mọi người. Cô thấu hiểu người đàn ông đội mũ lưỡi trai đó, ông ấy chắc chắn rất khát vọng đạt được thành công, chỉ là vận may có chút không tốt.
Bữa cơm ăn được một nửa, chú Cao tới, Hứa Nghiên không biết rõ chú Cao này làm công việc gì liên quan đến chính phủ, chỉ biết ông ấy có quyền lực rất lớn, giúp đỡ người khác rất nhiều vấn đề. Tinh thần người đàn ông đội mũ lưỡi trai bỗng tỉnh táo hẳn lên, nhìn chằm chằm chú Cao, nghe ông ấy nói chuyện với người xung quanh. Lúc bọn họ cười rộ lên, ông cũng cười theo.
Sau khi kết thúc bữa cơm chiều, mọi người ra ngoài phòng khách uống trà. Thẩm Kim Tùng và chú Cao qua một phòng khác, người đàn ông đội mũ lưỡi trai cũng đi theo vào.
Thẩm Hạo Minh nói với Hứa Nghiên: “Chắc hắn ông ta muốn nhờ chú Cao giúp đỡ”.
Hứa Nghiên hỏi: “Ông ấy sẽ giúp đỡ sao?
Thẩm Hạo Minh nói: “Không rõ, chúng ta đi xem phim đi?
Hứa Nghiên đáp: “Rời đi sớm quá, mẹ anh sẽ không vui.”
Thẩm Hạo Minh nói tiếp: “Không cần quan tâm bà ấy.”
Hứa Nghiên cười một chút: “Anh có thể không quan tâm nhưng em không thể mặc kệ.”
Cô lôi kéo Thẩm Hạo Minh đi vào phòng khách, mấy người phụ nữ vẫn ngồi đó nói chuyện phiếm.
Thẩm Hạo Minh nghe thấy mấy người đó đang bàn chuyện váy áo với túi xách, nói: “Vậy anh tới chỗ mấy người đàn ông bên kia.”
Hứa Nghiên ngồi bên Vu Lam một lát, phát hiện trái cây trên bàn không đủ, liền đứng dậy đi lấy.
“Kêu Bội Bội mở chai rượu vang đi.” Vu Lam ở phía sau cô nói.
Đi qua hành lang, cô nhìn thấy người Thẩm Kim Tùng vẫn còn ở trong phòng đó, hình như đang nói chuyện tòa nhà gì đó.
Cô cầm nĩa đi từ phòng bếp ra, nghe thấy trong phòng bên cạnh truyền ra âm thanh kì lạ. Hình như là nôn khan cùng với tiếng rít nhỏ. Cô gõ hai cái, đẩy cửa ra.
Là Thẩm Hạo Thần đang nằm ngửa trên mặt đất khó. Căn phòng kia để trống rất lâu rồi, không ai dùng đến, chỉ có một giá sách nằm sát bên tường.
Cô ngồi xổm xuống: “Em thật biết chọn địa điểm đó.”
Thẩm Hạo Thần không để ý tới cô, nhắm mắt lại tiếp tục khóc.
Hứa Nghiên hỏi: “Vì không ăn kèm cùng em nên mới khóc sao?”
Thẩm Hạo Thần lau đem nước mắt, nói: “Em đã quen việc này từ lẩu rồi.”
Hứa Nghiên hỏi: “Vì sao gọi bạn bè của em tới nhà chơi?
Thẩm Hạo Thần nói: “Nếu chị cứ liên tục chuyển trường thì còn có bạn bè gì nữa ư?
Cậu bé lắc lắc đầu, nói: “Trong nhà này không có thật sự quan tâm em.”
Hứa Nghiên nói: “Không cần có kì vọng gì đối với người khác, bản thân em trở nên mạnh mẽ lên.”
Thẩm Hạo Thần quệt miệng: “Em còn là trẻ con nha.”
Hứa Nghiên nói: “Trẻ con thì sao chứ?”
Thẩm Hạo Thần cầu xin, nói: “Chị có thể để em một mình một lúc được không, em không muốn về phòng, chị Huệ Huệ giống như chim anh vũ, miệng nói không ngừng.”
Hứa Nghiên đi tới cửa phòng. Cô thật sự không nghĩ ra Thẩm Hạo Thần có nỗi khổ gì. Sinh ra trong một gia đình như vậy, không phải nen ngay cả nằm mộng cũng cười ra tiếng sao? Nhưng thoạt nhìn hiện tại, có lẽ cậu bé cũng là một đứa con dư thừa. Bố mẹ cậu sinh cậu ra chẳng qua chỉ là muốn cuộc sống thêm chút màu sắc, thực ra đã còn kiên nhẫn cùng cậu lớn lên thêm lần nữa.
Vu Lam không thể từ bỏ việc đu lịch với các phu nhân, Thẩm Kim Tùng không thể từ bỏ việc xã giao và đánh golf. Thẩm Hạo Thần luôn vẫn luôn ở bên bảo mẫu. Mặc cho thay đổi hết bào mẫu này tới bảo mẫu khác. Cậu thích nhưng mẹ của cậu không thích, mà mẹ cậu thích thì cậu lại không thích.
Hứa Nghiên quay lại phòng khách. Hộp bánh ngọt của cô đã được mở, nằm im trên bàn, bánh bên trong không chiếc nào còn nguyên vẹn. Hai chiếc có hoa trang trí bị dính vào thành hộp, biến thành một đống bùn đỏ nhão nhoét, chỉ còn chiếc bánh có hình người nhỏ đang nhảy múa là vẫn còn nguyên vẹn. Hình người nhỏ đứng nhón chân, như thể đang cố bò ra khỏi đống đổ nát.
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai xuất hiện ở cửa, cười toe toét với Vu Lam: “Tôi đến để chào cô một tiếng, tôi phải đi rồi.”
Vu Lam gật đầu: “Cần tài xế đưa anh một đoạn không?”
Người đàn ông đáp: “Tôi đã gọi xe rồi, nhưng hình như tài xế bị lạc đường.”
Vu Lam nói: “Vậy ngồi chờ một lát đi.”
Người đàn ông đội mũ lưỡi trai do dự một chút rồi bước tới ngồi xuống ghế sofa. Hứa Nghiên đặt ly rượu vang còn nguyên của mình tới trước mặt ông ấy, mỉm cười với ông.
“Mau đi lấy áo lông chồn của cô ra đi!” Người phụ nữ tóc ngắn đặt tay lên vai Vu Lam nói.
“Cả chiếc túi da thằn lằn bản giới hạn nữa đấy,” người phụ nữ có hàng lông mày sắc sảo tiếp lời.
Vu Lam đi lấy chiếc áo lông chồn màu xám xanh, cùng vài chiếc túi. Mấy người phụ nữ tiến lên phía trước, người thì thử áo, người thì ngắm nghía túi xách.
Chỉ còn Hứa Nghiên và người đàn ông đội mũ lưỡi trai ngồi trên sofa. Anh ta cúi người về phía trước, mắt đờ đẫn nhìn chằm chằm vào những thứ trên bàn trà. Đột nhiên anh ta với tay cầm lấy hình người nhỏ đang nhảy múa, nhét cả vào miệng.
***
Kiều Lâm bước ra giữa sân khấu, ánh đèn chiếu rọi chính xác lên khuôn mặt chị. Chị trời sinh đã biết ánh sáng nằm ở đâu.
Chị bước những bước uyển chuyển, chân dài đong đưa, váy xoay tít. Mỗi lần hai chân chị rời khỏi mặt đất, Hứa Nghiên lại cảm thấy tim mình thắt lại. Cô không biết mình đang lo lắng hay đang hy vọng có điều gì đó xảy ra.
Mãi cho đến khi Kiều Lâm an toàn cúi người chào kết, cô mới thở phào nhẹ nhõm, rồi bất chợt thấy buồn.
Cô nghĩ, nhiều năm sau, khán giả sẽ không còn nhớ ai là MC buổi dạ hội này, nhưng chắc chắn họ sẽ nhớ dáng vẻ Kiều Lâm khi khiêu vũ.
Sau mười giờ, khách khứa lần lượt ra về. Hứa Nghiên giúp bảo mẫu thu dọn ly rượu, bị Thẩm Hạo Minh chặn ở cửa bếp. Hắn vòng tay ôm eo cô, chớp mắt cười nói: “Hay là tối nay em ngủ lại đây luôn đi?”
Hứa Nghiên gạt tay hắn ra, nghiêm mặt hỏi: “Nói đi, anh bắt đầu để con gái ngủ lại nhà từ bao giờ vậy?”
Thẩm Hạo Minh nhướng mày: “Mười bảy?”
“Bố mẹ anh cũng đồng ý à?” Hứa Nghiên hỏi.
Thẩm Hạo Minh cười nói: “Họ vào phòng anh mấy lần rồi, anh đoán chắc là muốn xem có chuẩn bị bao cao su không.”
“Vậy anh chuẩn bị chưa?” Hứa Nghiên hỏi.
Thẩm Hạo Minh ngưng cười, vẻ mặt nghiêm lại.
“Anh muốn thú thật với em một chuyện… Thật ra anh có một…” Hắn cúi đầu, hai tay che mặt. “Lúc còn trẻ ai mà chẳng phạm vài sai lầm đúng không…”
Hứa Nghiên định kéo tay hắn ra, hắn trốn tránh dữ dội, cuối cùng bật cười thành tiếng, vừa cười vừa xua tay: “Anh chịu không nổi nữa rồi…”
Hứa Nghiên đẩy hắn một cái: “Tự thấy mình diễn hay lắm hả?”
Thẩm Hạo Minh cười hỏi: “Nếu anh thật sự có con rơi mang về, em có nuôi giúp không?”
Hứa Nghiên nói: “Còn phải xem có xinh không đã.”
“Xinh, còn đẹp hơn cả anh,” Thẩm Hạo Minh đáp.
“Vậy nuôi chứ sao không. Đỡ phải đẻ.”
Thẩm Hạo Minh giơ hai tay ôm lấy cô: “Không được, em ít nhất phải sinh hai đứa.”
Hứa Nghiên nhìn hắn, mỉm cười. Cô nói: “Em vẫn nên về thôi, chị họ em ở nhà một mình.”
Thẩm Hạo Minh nói: “Được, mai anh đi cùng hai người, làm tài xế cho.”
Hứa Nghiên nói: “Không cần đâu, tính chị ấy kỳ lắm, có anh đi theo chị ấy sẽ thấy không thoải mái.”
Hứa Nghiên khoác áo ngoài, vuốt tóc, quay lại hỏi: “À đúng rồi, lúc nãy người đó tìm chú Cao có chuyện gì thế?”
Thẩm Hạo Minh nói: “Vài năm trước chú ấy mua đất ở ngoại ô xây nhà, lúc đó ký hợp đồng với ủy ban xã, nhưng giờ không có hiệu lực nữa, giờ đất sắp bị thu lại rồi…”
“Việc này khó giải quyết không?” Hứa Nghiên hỏi.
Thẩm Hạo Minh đáp: “Ừm… nhưng chú Cao đang tìm cách xoay xở.”
Hứa Nghiên nói: “Vậy là vẫn sẽ giúp ông ta?”
Thẩm Hạo Minh nói: “Chứ còn sao nữa, không giúp thì ông ấy ở đâu bây giờ?”
---
Trên đường về, Hứa Nghiên suy tính trong lòng: là chuyện tháo dỡ nhà của người đàn ông mũ lưỡi trai khó giải quyết, hay là chuyện của bố mẹ cô khó hơn? Nếu đến người có tiếng xấu như vậy mà ông ấy cũng sẵn sàng giúp, thì chẳng phải cũng có nghĩa là ông có thể giúp cô sao?
Không, không phải giúp cô. Là giúp chị họ cô – Kiều Lâm.
Tìm thêm cơ hội vậy, cô nghĩ. Cô nên gặp chú Cao thêm vài lần, để chú cảm thấy cô là người nhà họ Thẩm.
***
Về đến căn hộ, Hứa Nghiên thấy Kiều Lâm đang ngồi ở sofa dưới sảnh. Cô ngẩng đầu, cười ngại ngùng với Hứa Nghiên: “Chị quên mất mật mã, điện thoại em lại tắt máy.”
Hứa Nghiên hỏi chị ngồi ở đó bao lâu rồi. Chị nói: “Không lâu đâu, chị cứ đi loanh quanh trong sảnh, mấy cửa hàng nhỏ còn mở đều ghé qua một lượt. Ở đây thích thật, ai cũng thoải mái, còn cho mượn nhà vệ sinh nữa.”
Hứa Nghiên nhìn chị: “Kiều Lâm, chị có thể đừng khiến mình trông thảm thương như thế được không?”
***
Kiều Lâm nhảy xuống từ xe ba gác, cười nói: “Chị chở bàn học đến cho em đây, dù sao sau này chị cũng chẳng học hành gì nữa.”
Hứa Nghiên quan sát chiếc bàn đó – hình dán trên chân bàn đã bong tróc, cô còn nhớ hồi mới dán lên, là gương mặt rạng rỡ của Triệu Nhã Chi. Cô quả thực đã thèm chiếc bàn này từ lâu. Bà ngoại chỉ kê cho cô một tấm gỗ bên bệ cửa sổ để làm bàn học.
***
Hứa Nghiên hỏi: “Có điểm thi rồi hả?”
Kiều Lâm lè lưỡi: “Đến cái trường dở hơi chuyên về than kia còn chẳng đậu.”
Họ cùng nhau khuân bàn học xuống. Kiều Lâm phủi bụi trên tay: “Chị tìm được việc rồi, mai đi làm ở trung tâm thương mại Hoa Liên, sau này em mua ‘Maybelline’ sẽ được dùng giá nhân viên.”
Móng tay chị sơn màu hồng phấn, quần jeans cạp trễ, mái tóc dài vung vẩy trước ngực. Vẻ đẹp trên người chị vẫn không ngừng gia tăng, nhưng dường như chị chẳng bận tâm gì đến nó. Chính cái khí chất phóng khoáng ấy lại khiến bọn con trai mê mệt.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét