"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA
THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?
Xem xong "Tinh Hán Xán Lạn", mới hiểu được cái giá
phải trả cho sự trưởng thành nặng bao nhiêu. Tiểu nữ nương đã từng có thù tất
báo kia, nay trở nên tâm tư thâm trầm, trên mặt cũng không còn nhìn thấy nét
ngây thơ cùng nụ cười trước kia.
Thiếu Thương trưởng thành ít nhiều mang theo đau đớn giằng
xé, ngoại trừ đoạn tình yêu khắc cốt ghi tâm với Lăng Bất Nghi kia, sự bạc đãi
của người nhà, mẫu thân ghét bỏ, đủ loại chuyện rơi vào trên người nàng đều là
đau đớn không thể loại bỏ.
Tiêu Nguyên Y bỏ lại Thiếu Thương suốt mười lăm năm, sau khi
trở về phát hiện nữ nhi bị Cát thị dạy dỗ trở nên thô bỉ không chịu nổi, nàng
không chỉ không có đau lòng, ngược lại ghét bỏ nữ nhi, xoay người cho nữ nhi của
Cát thị tận hưởng đãi ngộ như nữ nhi ruột.
Một màn tiễn biệt trước cửa thành, Ương Ương khóc lóc chia
tay phụ thân, Tiêu Nguyên Y ôm Ương Ương trong ngực an ủi, mà Thiếu Thương đứng
ở bên cạnh trong lòng tràn đầy cô đơn.
Thiếu Thương và nha hoàn của Ương Ương tranh đoạt thư án,
Tiêu Nguyên Y đối với nha hoàn Xương Bồ của Ương Ương nhẹ nhàng nói chuyện, đối
với nha hoàn Liên Phòng của Thiếu Thương lại hung hăng đánh đòn phủ đầu trách cứ.
Tôi hiểu kỳ vọng của cha mẹ đối với con cái của họ, và tôi
hiểu sự bất lực của việc hận sắt không thành thép. Nhưng điều kiện tiên quyết của
kỳ vọng là cha mẹ có sự dạy dỗ và nuôi dưỡng tận tâm cho con cái của họ.
Ngược lại Tiêu Nguyên Y, nàng đã làm cái gì?
Cái gì cũng không làm, lại yêu cầu Thiếu Thương nhu thuận
nghe lời, tri thư đạt lý, đây là vô lý cỡ nào?
Tiêu Nguyên Y và Thiếu Thương sống cùng nhau hơn một năm,
nàng cũng không ý thức được việc phương pháp giáo dục của mình xảy ra vấn đề.
Thẳng đến khi Thiếu Thương bị Lăng Bất Nghi bỏ lại, nàng kéo thân thể bệnh nặng,
vào Trường Thu cung chiếu cố Hoàng hậu. Tại thời điểm yếu ớt nhất, thống khổ nhất,
người Thiếu Thương lựa chọn dựa vào không phải Tiêu Nguyên Y, mà là Hoàng hậu,
Tiêu Nguyên Y mới bắt đầu suy nghĩ lại.
Con người thường phải đợi lúc mất đi rồi mới nghĩ đên việc
trân trọng, hối tiếc muộn màng.
Nhìn xe ngựa của Thiếu Thương tiến vào hoàng cung, Tiêu
Nguyên Y đuổi theo, đứng ở ngoài cửa cung rơi lệ, lớn tiếng hô: "Niệu Niệu,
A mẫu sai rồi..."
Từng tiếng hét tê tâm liệt phế kia, là đang cầu xin Thiếu
Thương tha thứ. Nhưng khi đó Thiếu Thương đã không còn là cô bé lúc trước,
trong lòng khát vọng sự quan tâm và yêu thương của mẫu thân.
Dưới sự chiếu cố và che chở của Hoàng hậu, vùng đất hoang vu
trong lòng Thiếu Thương đã thấy được ấm áp.
Người khác thật lòng đối đãi với ta, ta liền thật lòng báo
đáp.
Thiếu Thương chính là nữ nương như vậy. Cho nên, nàng mới
nghĩa vô phản cố mà nhập cung.
Năm năm sau, Hoàng hậu qua đời, Thiếu Thương từ Trường Thu
cung đi ra. Trở lại Trình gia, Tiêu Nguyên Y tự mình xuống bếp làm bánh ngọt
cho Thiếu Thương, nàng hy vọng nữ nhi có thể nhìn thấy sự thay đổi của mình, hy
vọng nữ nhi tha thứ cho cách giáo dục sai lầm năm đó của nàng. Cuối cùng, Thiếu
Thương và Tiêu Nguyên Y bắt tay làm hòa, cảnh mẹ con ôn nhu phải chờ đợi năm
năm, đây đại khái là kết cục viên mãn đi!
Nhưng ống kính vừa chuyển, Thiếu Thương bưng bánh ngọt đưa
cho Trình lão phu nhân, đứng ở ngoài cửa nghe được lời nói của đại mẫu (bà nội),
vì chuyện năm đó đối đãi với Thiếu Thương mà tự trách bản thân. Tuy nhiên, Thiếu
Thương không vào nhà vì nàng không biết phải đối mặt với đại mẫu như thế nào.
Nhìn đến đây, rất nhiều người không hiểu vì sao Thiếu Thương
có thể tha thứ cho Tiêu Nguyên Y, lại không chịu tha thứ cho đại mẫu.
01. Mạnh mẽ giữ Thiếu Thương ở lại.
Vì sao Trình lão phu nhân muốn mạnh mẽ giữ Thiếu Thương khi
mới sinh?
Ngoài mặt là nghe lão thần tiên nói lưu lại hài tử thay mình
đỡ tai nạn, trên thực tế lưu lại Thiếu Thương là vì tương lai dễ dàng nắm bắt
Tiêu Nguyên Y. Ngay từ đầu, Trình lão phu nhân đã vô cùng bất mãn đối với việc
con trai lớn Trình Thủy cưới Tiêu Nguyên Y, cảm thấy nàng là nhị giá phu (cưới
hai đời chồng), không đáng để Trình Thủy thật lòng đối đãi với nàng như vậy.
Nhìn thấy Trình Thủy sau khi kết hôn đối với vợ là duy mệnh
nghe theo, xem nhẹ người mẹ ruột này, trong lòng bà liền tức giận. Cho nên, bà
lưu lại Thiếu Thương, là vì cho Tiêu Nguyên Y xem một chút sắc mặt.
Thế nhưng, bà căn bản không nghĩ tới, bà và Tiêu Nguyên Y là
mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, lại muốn một đứa cháu gái mới sinh đến chịu thay.
Đương nhiên, trong đó cũng bao gồm sự ghen tị của Cát thị đối với Tiêu Nguyên
Y.
Nếu như không phải Trình lão phu nhân dung túng, Cát thị sao
dám ngược đãi Thiếu Thương.
Thời thơ ấu của Thiếu Thương đã trôi qua như thế nào?
Thiếu Thương chơi với trẻ con hàng xóm, bị chế giễu là một đứa
trẻ không cha không mẹ. Những lời này nếu không có Cát thị âm thầm truyền bá,
hàng xóm làm sao biết được?
Thiếu Thương cầm kẹo đường cha mẹ phái người đưa về, lúc sắp
ăn vào miệng, lại bị những đứa nhỏ khác ác ý ném xuống đất, giẫm nát. Nếu có sự
chăm sóc của gia đình, làm sao trẻ con hàng xóm có thể bắt nạt như vậy?
Ở bên ngoài bị khi dễ, không có người nhà bảo vệ, về đến nhà
còn phải đối phó với các loại ám toán của Cát thị. Nếu không phục tùng thì
không có cơm ăn, thời điểm nghiêm trọng bị đưa đến thôn trang chịu đói bụng mấy
ngày. Mỹ kỳ danh là điều giáo, trên thực tế là lấy đứa nhỏ ra để trút giận.
Trong nguyên tác, Trình Thiếu Thương chân chính kia đã bị
đói chết. Mà người khởi xướng tất cả chính là Trình lão phu nhân và Cát thị.
Nếu như nói Cát thị là nguyên thủ (người ra tay), vậy Trình
lão phu nhân chính là người dung túng.
Trình lão phu nhân vốn có thể ngăn cản bi kịch xảy ra, nhưng
bà lại không làm. Không chỉ không có ngăn cản, còn để mặc cho Cát thị khi dễ
nàng. Cho nên, Thiếu Thương làm sao có thể tha thứ cho đại mẫu?
Đó là nỗi đau không thể xóa bỏ!
Năm năm sau, Thiếu Thương thà trốn đến Trường Thu cung chữa
thương, cũng không muốn về nhà, cũng không phải nàng lạnh lùng, mà là ở trong
ngôi nhà kia, không làm cho nàng cảm thấy có hồi ức ấm áp.
Con người khi yếu đuối, có thể chỉ vì một câu nói khó nghe
liền trở thành cọng rơm đè bẹp chính mình.
Thân là người ngoài cuộc rất dễ dàng đứng ở đỉnh cao đi chỉ
trích người khác không thiện lương, thế nhưng, chưa từng trải qua đau khổ của
người khác, làm sao có thể biết được nỗi đau trong lòng người khác.
So với tha thứ, những vết thương kia, chẳng lẽ đáng để xem
nhẹ sao?
02. Dặn dò bản thân phải tuyệt tình.
Năm năm ở Trường Thu cung, đường tỷ của Thiếu Thương xuất
giá, huynh trưởng cưới vợ sinh con, nàng vẫn không trở về Trình gia lần nào.
Trong mắt nàng, Trình gia đã sớm không có vị trí của nàng,
những náo nhiệt cùng ồn ào kia đều không liên quan đến nàng.
Lần thứ hai nàng trở lại Trình gia, Tiêu Nguyên Y ân cần
chăm sóc nàng, Trình lão phu nhân thì móc tim móc phổi sám hối.
Tuy rằng trong phim không có tình tiết Trình lão phu nhân
thay đổi thái độ, nhưng từ cảnh Trình gia vào ngục, Thiếu Thương mạo hiểm chạy
ra khỏi cung cứu nguy cho Trình gia, có thể phỏng đoán đại khái rằng khi đó lão
phu nhân đối với Thiếu Thương đã động lòng trắc ẩn. Thế nhưng, sám hối thì có
ích lợi gì?
Một câu "Xin lỗi" nhẹ nhàng, chẳng lẽ có thể xóa hết
nỗi đau mười mấy năm sao?
Thật sự là buồn cười đến cực điểm.
Giáo sư Lý Mai Cẩn từng nói: "Từ nhỏ không được người
khác đối xử tử tế, lớn lên thường không biết cách đối xử tử tế với người khác.
”
Trình Thiếu Thương cũng vậy.
Bởi vì Trình lão phu nhân bướng bỉnh, Thiếu Thương và Tiêu
Nguyên Y cốt nhục tương liên lại phải tách ra mười lăm năm. Trong mười lăm năm
lớn lên của nàng, nàng chưa bao giờ cảm thấy được yêu thương, ngay cả khi còn
có tình cảm cốt nhục thì đại mẫu cũng không đối xử tốt với nàng, bạn muốn nàng
đối xử tốt với người khác như thế nào?
Dựa vào cái gì mà bạn hối hận thì liền có thể được tha thứ,
còn yêu cầu người khác đối đãi với bạn bằng tình yêu. Bất luận Trình lão phu
nhân sám hối chân thành cỡ nào, Thiếu Thương cũng sẽ không tha thứ cho bà.
Chính vì không tha thứ, mới có mặt mũi đối diện với những tổn
thương của mình. Chỉ có nhìn thẳng vào thương tổn của mình, mới xứng đáng với vết
thương đau đớn mình đã trải qua.
Một số người nói rằng không tha thứ là để giữ mình trong hận
thù, như vậy càng không thể hòa giải với chính mình.
Hòa giải với chính mình cũng không phải là để tha thứ cho
người khác, để cho mình bị ủy khuất, bởi vì nhưng đau đớn vẫn còn, chỉ là không
còn tự oán hận.
Nhìn thẳng vào nỗi đau và dũng cảm tiến về phía trước. Cuối
cùng, học cách tự bảo vệ mình và yêu thương chính mình.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét