Tiếng hét thảm thiết vang lên, chắc chắn là có chuyện rồi!
Alice không nói một lời, trực tiếp nhảy từ ban công tầng hai xuống. Dù chỉ là tầng hai, nhưng động tác dứt khoát khiến Dịch Thu Thực nhìn mà giật mình.
Ngay sau đó, cô nghe thấy giọng Hoắc Viễn vang lên bên tai:
“Chuẩn bị chưa?”
Dịch Thu Thực ngơ ngác: “Hả?”
Chưa kịp phản ứng, eo đã bị hắn vòng tay ôm lấy, cả người bị kéo nhảy xuống theo.
“Aaaa!!!” Dịch Thu Thực hét thất thanh.
Tiếng la của cô hòa lẫn với tiếng hét bên phía giảng đường, trong khoảnh khắc đó cô bỗng thấy mình chẳng khác gì đám học sinh hoảng loạn kia.
Nhưng không có thời gian để nghĩ nhiều, Hoắc Viễn vừa đáp đất đã nắm chặt cổ tay cô kéo chạy về phía giảng đường. Mới chạy vài bước, thấy cô quá chậm, hắn dứt khoát ôm eo nhấc bổng, vác thẳng lên lưng.
Tốc độ tăng gấp đôi.
Dịch Thu Thực nhận ra mình đúng là gánh nặng, cũng không dám đòi hắn thả xuống, chỉ nhỏ giọng ái ngại:
“Tôi nặng hơn 90 cân (45kg) đó.”
Hoắc Viễn khẽ bật cười:
“Vậy sao? Còn nhẹ hơn súng của tôi nhiều.”
Không hiểu sao, nghe câu này cô lại thấy… vui vui.
Ba người gần như đồng thời đến chân giảng đường. Ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy cả tòa nhà hỗn loạn: học sinh chen lấn bỏ chạy, tầng hai có mấy nam sinh cầm chổi quơ loạn vào khoảng không, mặt mày sợ hãi tột độ, miệng gào “đừng lại gần!”. Nhưng rõ ràng trước mặt họ chẳng có gì.
Trên hành lang tầng ba, một nữ sinh vừa khóc vừa ra sức đẩy thứ vô hình nào đó, từng bước lùi về phía sau, suýt ngã qua lan can. Ở cầu thang bên kia, một nam sinh gầy nhỏ bị xô ngã, liền bị dòng người giẫm trúng chân hét thảm. Vài cảnh sát thì đứng quay lưng vào nhau, rút sẵn vũ khí, vẻ mặt nghiêm trọng, hoàn toàn không phản ứng với tiếng gào khóc xung quanh, như thể họ đang cảnh giác với thứ gì đó vô hình.
Rõ ràng không có gì, nhưng cảnh tượng lại chẳng khác gì địa ngục trần gian.
Dịch Thu Thực không do dự nữa, lập tức há miệng:
“—Hu!!”
Âm thanh the thé chói tai khiến Hoắc Viễn và Alice dù đã đeo tai nghe cũng phải nhíu mày, nhưng nó lại khiến những người đang hỗn loạn chợt dừng động tác.
Bọn họ ngơ ngác nhìn quanh, vẻ mặt mờ mịt, dường như không biết mình đang làm gì.
“Không phải có xác sống sao?”
“Đm! Ai giẫm lên tao vậy?!”
“Tôi thấy rắn độc! Rất nhiều rắn độc!!”
Sự bình tĩnh chỉ kéo dài trong chốc lát, ngay sau đó nơi này lại biến thành chiến trường, tiếng khóc lóc, chửi rủa vang dậy khắp nơi.
Dịch Thu Thực không bận tâm, cô và Hoắc Viễn trao đổi ánh mắt, ba người đồng loạt gật đầu. Alice lấy chiếc cúp từ khóa không gian ra, cả nhóm cảnh giác vòng ra sau giảng đường.
Chỉ cách một bức tường, âm thanh hỗn loạn kia liền yếu dần như bị nước ngăn cách. Dịch Thu Thực thậm chí nghe rõ tiếng giày giẫm trên cỏ, xen lẫn làn điệu hát khe khẽ.
Bước chân cô đột ngột khựng lại.
Một cô gái đang tựa lưng vào tường, cúi đầu khẽ ngân nga. Giai điệu trong trẻo thoát tục, nghe lâu khiến người ta lâng lâng buồn ngủ. Ánh sáng trong phòng xuyên qua cơ thể mờ ảo của cô, nếu không phải nhìn thấy sự trong suốt ấy, Dịch Thu Thực còn tưởng đây là người sống.
Cô lạnh người, lập tức nhận ra thân phận đối phương.
—Là con ác quỷ đó!
Ác quỷ chậm rãi ngẩng đầu. Không có gương mặt dữ tợn đáng sợ, ngược lại rất thanh tú. Ánh mắt cô ta quét qua Alice, cuối cùng dừng lại trên chiếc cúp trong tay đối phương, cất giọng:
“Cô có biết vì sao bọn quỷ khác sợ thứ này không?”
Alice mỉm cười:
“Có lẽ vì nó vốn thuộc về ‘bạn trai cũ’ của cô nhỉ.”
Nếu thân phận của Dịch Thu Thực là vay mượn từ ai đó, thì cái gọi là “bạn trai cũ” cũng chính là của cô gái này.
Ác quỷ cong môi, giọng lạnh đi:
“Đúng. Vì vậy những hồn ma khác sợ nó, còn tôi thì không.”
Rồi ánh mắt dời sang Dịch Thu Thực:
“Đây là lần đầu chúng ta gặp mặt. Món quà ra mắt thế nào? Long trọng chứ, kẻ cướp thân phận của tôi?”
Ngay từ khi nhìn thấy ả, Dịch Thu Thực đã chuẩn bị sẵn. Alice lại giúp cô câu giờ. Ngay khi ả dứt lời, Dịch Thu Thực lập tức mở miệng:
“—Hu!!”
Âm sóng vô hình ập thẳng vào ác quỷ. Gương mặt thanh tú của ả méo mó dữ tợn, móng tay hóa đen, đôi mắt trắng dã rỉ máu. Không ngờ Dịch Thu Thực ra tay nhanh như vậy, ả đau đớn gầm gừ, lườm lạnh một cái rồi tan biến ngay.
Hoắc Viễn lần đầu mở miệng, khẽ cười:
“Không thông minh lắm. Nếu là tôi, sẽ đợi đến khi đủ mạnh để giết dứt khoát mới lộ diện.”
Dịch Thu Thực lảo đảo, cảm giác như toàn thân rút sạch sức lực, thở hổn hển:
“Cũng may cô ta không phải anh… nếu không thì bọn mình chết chắc rồi.”
Hoắc Viễn đặt tay lên vai cô, truyền thêm điểm lực, rồi quay sang hỏi Alice:
“Thu được chưa?”
Alice lấy ra một thiết bị bạc nhỏ, gật đầu:
“Thành công.”
Dịch Thu Thực mờ mịt:
“Khoan… các người lại làm gì nữa vậy?”
Hoắc Viễn giải thích:
“Thu thập từ trường quanh ác quỷ. Sau này có thể chế tạo thiết bị cảnh báo, mỗi người đeo một cái, khi ả đến gần sẽ tự động báo động.”
Dịch Thu Thực đơ mặt:
“Nói thật đi, hai người lén chế ra bao nhiêu thứ nữa rồi?”
Hoắc Viễn nhìn cô, khẽ cười, lấy từ khóa không gian ra một thiết bị bạc trông như điện thoại đưa cho cô:
“Cái này lấy cảm hứng từ cô. Sóng âm có thể tấn công bọn chúng, nên tôi thu mẫu âm thanh của cô, chế thành vũ khí âm thanh đơn giản. Uy lực không bằng cô ra tay, nhưng có còn hơn không.”
Trong giây lát, Dịch Thu Thực ngỡ ngàng. Người này… chẳng giống chiến sĩ gì cả, rõ ràng là một nhà kỹ thuật!
Câu “khoa học công nghệ là lực lượng sản xuất hàng đầu” quả không sai.
Đồng đội càng mạnh, cô càng thêm yên tâm. Ý nghĩ lóe lên trong đầu: có lẽ bọn họ sẽ trở thành nhóm đầu tiên trong lịch sử dùng khoa học để đánh bại ác quỷ.
…
Khi họ quay lại giảng đường, cảnh sát và giáo viên đang cố gắng trấn an học sinh. Bọn trẻ mặt mày tái nhợt, ôm nhau run rẩy, nhiều đứa khóc không ngừng.
Hoắc Viễn đưa cho Thạch Linh chiếc vũ khí âm thanh:
“Nếu thấy bất thường, lập tức khởi động. Có tác dụng với ma quỷ.”
Không dừng lại thêm, ba người cùng nhau thong thả rời đi.
Nếu không gánh vác trách nhiệm cứu thế giới, có lẽ Hoắc Viễn và Alice đã trở thành những nhà phát minh vĩ đại.
…
Sáng hôm sau, Dịch Thu Thực còn chưa tỉnh, Hoắc Viễn đã lắp ráp xong thiết bị cảnh báo. Hắn gắn bốn chiếc ở bốn hướng giảng đường, liên kết với vũ khí âm thanh. Khi cảm ứng phát hiện ác quỷ tiếp cận, sẽ tự động phát ra sóng âm, dựng tấm lá chắn đầu tiên cho mọi người.
Đến khi Dịch Thu Thực thức dậy, bọn họ lại đang bận rộn cải tạo căn hộ, lắp thêm một hệ thống tương tự. Cô nhìn mà choáng váng.
Alice bật cười:
“Đừng ngạc nhiên. Trước khi bị chính phủ đưa đi, Hoắc Viễn từng sống bốn năm ở vùng chiến tranh hạt nhân, nên kỹ năng thực hành rất mạnh.”
Dịch Thu Thực gật đầu, thành thật khen:
“Cô cũng giỏi lắm, Alice.”
Alice nhướng mày cười:
“Cô cũng đâu kém, nhóc con.”
Một cuộc trò chuyện nghiêm túc nhanh chóng biến thành màn “khen qua khen lại”.
Hoắc Viễn liếc hai người, lộ ra chút hiếm hoi vui vẻ, rồi nhàn nhạt cắt ngang:
“Các quý cô, màn tung hô lẫn nhau kết thúc được rồi. Đến lúc làm việc.”
Hắn chỉnh lại dụng cụ, đẩy cửa bước vào căn phòng ngủ đã bị biến thành phòng thí nghiệm. Dừng lại, hắn ngoái đầu:
“Thu Thực, em cũng vào đi.”
Lần đầu tiên hắn không gọi họ của cô, làm Dịch Thu Thực thoáng sững người. Ngay sau đó, cô gật đầu lia lịa.
Trong phòng, giường và bàn trang điểm biến mất, thay vào đó là la liệt ống kim loại bạc và thiết bị kỳ lạ. Ở giữa đặt một cỗ máy nửa hoàn thiện – hiển nhiên chính là mục tiêu của họ.
Dịch Thu Thực vội nói:
“Tôi chỉ có thể phụ mấy việc vặt, đưa đồ thôi… mấy cái phức tạp không biết đâu.”
Alice đang thử nghiệm trên một thiết bị nhỏ, hai kim loại chạm nhau phát ra tia điện lấp lóe. Cô ghi chép tỉ mỉ mỗi lần thử. Hoắc Viễn thì tập trung lắp ráp cỗ máy, thậm chí tháo cả linh kiện từ một ống phóng tên lửa ghép vào.
Dịch Thu Thực chỉ biết há hốc miệng, thầm lẩm bẩm:
“Thế giới của hai người chắc hẳn công nghệ phát triển lắm… không thì sao chế được cả ‘khóa không gian’ như thế này.”
Hoắc Viễn điềm nhiên đáp:
“Khi loài người bị dồn đến tuyệt cảnh, bất cứ lĩnh vực nào cũng tiến bộ rất nhanh. Để đối phó chiến tranh, họ sáng tạo ra vũ khí đủ loại; để đối phó thiên tai, họ xây dựng thành phố ngầm. Tất cả chỉ vì sinh tồn.”
Dịch Thu Thực khẽ rùng mình. 150 năm sau, chắc hẳn thế giới của cô cũng đã thay đổi đến mức khó tin, nếu không thì làm sao gửi được một vật như khóa không gian về quá khứ cho cô.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét