"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO THÁI TỬ PHI CẦM BÀI TỐT
TRONG TAY, LẠI RƠI VÀO KẾT CỤC BỊ GIAM CẦM?
Gần đây đang theo đuổi "Tinh Hán Xán Lạn", cốt
truyện trước đó đã được cày rất nhiều lần. Mỗi nhân vật là một câu chuyện tuyệt
vời.
Mặc dù kết cục của câu chuyện Trình Thiếu Thương và Lăng Bất
Nghi hòa giải, nhưng cảnh tượng náo nhiệt, đông đủ trong hoàng cung lại không
còn nữa.
Lấy Tuyên hoàng hậu để nói, việc nàng bị bệnh mà chết làm
cho người ta có chút khổ sở, trong khổ sở còn lộ ra bi thương, cả đời nàng có
tiếc nuối, hơn nữa đến chết cũng không cách nào bù đắp. Nhưng Thái tử phi Tôn
thị có vận mệnh tương tự với Tuyên hoàng hậu, nàng vốn có cơ hội phá đi cục diện
này, lại bị chấp niệm và sự ngu xuẩn của nàng cắt đứt tiền đồ tốt đẹp.
Xem xong nửa đời trước của Thái tử phi Tôn thị, thật khiến
người ta cảm khái: Người đáng thương tất có chỗ đáng hận. Và tài năng và may mắn
của con người là cân bằng, nếu không có đủ tài năng để duy trì, may mắn sẽ trở
nên xui xẻo.
Tựa như Thái tử phi Tôn thị, không nghĩ tới vinh hoa phú quý
như thế, cuối cùng lại rơi vào kết cujc bị giam cầm. Thái tử phi đem một tay
bài tốt đánh thành nát, nguyên nhân căn bản là ở ba điểm:
1. Cảm giác tự ti trong xương là gốc rễ của tội lỗi.
Thái tử phi Tôn thị, xuất thân từ gia đình nông dân. Năm đó,
khi Văn Đế còn nghèo túng, cùng Tôn gia làm quen trở thành bạn tốt. Khi đó, hai
nhà Văn Tôn định ước cho con, chờ đứa nhỏ trưởng thành, liền sắp xếp hôn lễ.
Sau đó Văn Đế đánh trận kết thúc, ngồi trên long ỷ, trở thành hoàng đế đương
triều, mà con trai của hắn liền trở thành Thái tử.
Thái tử thành hôn vốn là quốc gia đại sự, đối với nhân phẩm,
gia thế của Thái tử phi cần phải phân tích tỉ mỉ mới có thể kết luận. Nhưng Văn
Đế hết lần này tới lần khác giữ uy tín, nhớ tới năm đó hai nhà Văn Tôn thân thiết,
liền kiên trì thủ ước.
Văn đế khoan dung nhân nghĩa, mà Thái tử cũng như thế. Cho
nên, Thái tử vứt bỏ Khúc Linh Quân lưỡng tình tương duyệt, kết hôn với Tôn thị
chưa từng gặp mặt.
Lúc ấy, chỉ có Lăng Bất Nghi phản đối hôn sự này, hắn cảm thấy
Thái tử chọn sai Thái tử phi, tương lai sẽ xảy ra chuyện. Vì thế, hắn chạy đến
trước mặt đế hậu khuyên bảo, biết khuyên không được lại chạy đi nói với Thái tử
cùng Thái tử phi, nhưng không ai coi lời hắn là nghiêm túc. Hôn sự giữa Thái tử
và Thái tử phi vẫn được cử hành như thường lệ.
Giống như Thái tử phi nói: "Mẫu tộc ta vốn trông cậy
vào ta mà thăng tiến.”
Cho nên, Thái tử phi Tôn thị làm sao có thể buông tha vinh
hoa phú quý này. Vì thế, Thái tử phi cứ như vậy trở thành một phần tử hoàng
gia. Nhưng mặc dù trở thành Thái tử phi mà mọi người đều hâm mộ, cuộc sống của
Tôn thị vẫn không vui. Bởi vì xuất thân nông hộ của nàng, nhiều lần bị các công
chúa cười nhạo là tiểu nông gia.
Trong buổi lễ tế bái Hoắc tướng quân, Tam công chúa cố ý chạy
tới lạnh lùng nói: "Mẫu hậu yêu cầu trong cung giảm bớt chi tiêu, mẫu tộc
Thái tử phi chẳng qua chỉ là nông hộ bình thường, sau khi giảm bớt chi phí chỉ
sợ chẳng thể kéo dài bao lâu! ”
Những lời này tựa như đao khắc trong lòng Thái tử phi tự ti
lại mẫn cảm từng vết thương, xuất thân hèn mọn tựa như ác mộng không thể thoát
khỏi. Thế nhưng, trong thâm cung ngoại trừ Tam công chúa, Ngũ công chúa cười nhạo
nàng ra, đế hậu cùng Thái tử đối xử với nàng như người thân, chưa từng ghét bỏ
xuất thân của nàng.
Chỉ tiếc Thái tử phi phong bế nội tâm của mình, người khác đối
tốt với nàng thì làm như không thấy, người khác trào phúng lại như trân bảo, hết
lần này đến lần khác ghi nhớ trong lòng, trở thành căn nguyên thống khổ của
mình.
Một người sẽ trở nên mạnh mẽ, không phải bởi vì người đó đã
vượt qua tình trạng khó khăn, mà bởi vì người đó có thể buông bỏ sự tự ti và thất
bại trong trái tim của mình, đó đều là năng lượng tiêu cực tồn đọng trong trái
tim. Những năng lượng tiêu cực này không được giải phóng, sẽ nảy mầm trong trái
tim, cuối cùng định hình và bóp méo nhận thức của một người, trở thành cách để
một người hiểu thế giới.
Thái tử phi không ý thức được điểm này, cho nên nàng càng đi
càng xa trong thế giới vặn vẹo của riêng mình.
2. Tài đức không tương xứng, tất sẽ gặp tai ương.
Văn Đế tín nhiệm Thái tử, liền đem hổ phù ban cho hắn, để
cho hắn nắm binh quyền. Nếu Thái tử là người có năng lực, quản tốt hổ phù, chuẩn
bị cho tương lai lên ngôi, thực tập sớm, đối với hắn mà nói hữu ích vô hại.
Nhưng Thái tử hết lần này tới lần khác là người không có can đảm, không có quyết
đoán, từ sau khi lấy được hổ phù, cả ngày ăn không ngon ngủ không yên, sợ có
người đến Đông Cung trộm cắp, thậm chí từ chối để Lăng Bất Nghi thay hắn bảo quản.
Vào một đêm ác mộng bừng tỉnh, Thái tử phi lại cho Thái tử một
chủ ý, để đường huynh Tôn Thắng mang hổ phù ra khỏi Đông Cung đến Quế Biệt uyển
cất giữ.
Phải biết rằng giám sát hổ phù là quốc gia đại sự, không có
suy nghĩ vạn toàn, làm sao có thể tùy tiện giao cho người khác, nhưng Thái tử
phi lại không nghĩ ra hậu quả của sự tình.
Mà Tôn Thắng cũng không phải là người đáng tin cậy, võ nghệ
không tinh thì thôi, còn cả ngày ăn uống vui vẻ, uống rượu làm sai chuyện. Lăng
Bất Nghi cũng từng nhắc nhở Thái tử, không thể mặc người thân chuyên quyền.
Nhưng Thái tử cảm thấy đều là thân nhân của mẫu tộc cùng thê
tộc, ít nhiều phải lưu lại chút tình cảm. Quả nhiên, Tôn Thắng như Lăng Bất
Nghi nói, không thể trọng dụng, hổ phù trên đường được hộ tống bị mất.
Thực ra Tôn Thắng tham ô tiền tài, bị Tiểu Việt Hầu mua chuộc,
tự tay đưa hổ phù cho Tiểu Việt Hầu, bị người mê hoặc hãm hại Thái tử. Thái tử
xảy ra chuyện, tự nhiên cũng sẽ liên lụy thái tử phi.
Sau đó, Lăng Bất Nghi muốn truy trách nhiệm, Thái tử cực lực
bảo vệ Thái tử phi, nhưng Thái tử phi không chỉ không biết hối cải, còn kéo
Trình Thiếu Thương xuống nước, làm cho Lăng Bất Nghi không thể không thay đổi
sách lược.
Nếu không phải Lăng Bất Nghi cùng Trình Thiếu Thương hỗ trợ
giải quyết vấn đề, Thái tử phi khẳng định không thể tránh bị trách phạt.
Tầm nhìn của một người lớn như thế nào, quyết định người đó
có thể đứng cao như thế đó, xem bao xa. Mà người có tầm nhìn thấp sẽ chỉ biết
nhìn chằm chằm vào lợi ích nhỏ mà bỏ qua nguy cơ tiềm ẩn.
Hiển nhiên, phẩm đức của Thái tử phi, không xứng với vị trí
cao mà nàng được hưởng. Mặc dù nàng cầm bài tốt nhất thiên hạ, cũng không thể
đánh ra kết cục tốt nhất.
Bởi vì nàng không thể tiếp nhận nó.
3. Lòng tham không đáy, tất sẽ bị cắn trả.
Thái tử cưới Thái tử phi, mục đích ban đầu là để giữ lời hứa.
Tuy rằng Thái tử cùng Khúc Linh Quân từng lưỡng tình tương duyệt, nhưng một khắc
kia Thái tử quyết định cưới Tôn thị, hắn liền âm thầm thề sẽ buông Khúc Linh
Quân xuống, cùng Tôn thị sống qua ngày thật tốt.
Sau khi thành hôn, Thái tử đối với Thái tử phi tương kính
như tân. Cho dù kết hôn mười năm, Tôn thị chưa từng sinh con nối dõi, triều thần
nói chuyện thỉnh Thái tử cưới trắc phi, hắn đều ra sức bỏ qua lời bàn tán, duy
trì thể diện Thái tử phi. Bởi vậy có thể thấy được, Thái tử thật lòng coi Tôn
thị là người nắm tay nhau trải qua quãng đời còn lại.
Còn Thái tử phi Tôn thị thì sao? Nàng đã làm gì?
Trong mười năm, nàng không có quản lý hôn nhân thật tốt,
không có nghĩ biện pháp kéo dài con nối dõi, càng không có thử dung nhập vào đại
gia đình hoàng thất này, mà là lấy danh nghĩa Thái tử, tặng vật thiếp thân cho
Khúc Linh Quân, hại Khúc Linh Quân bị trượng phu bạo lực gia đình, sống không bằng
chết.
Sau khi Thái tử biết được việc này, sinh lòng thương hại đối
với Khúc Linh Quân, mà Thái tử phi lại bày ra vẻ mặt dữ tợn nói Khúc Linh Quân
đáng đời, thậm chí hận Khúc Linh Quân chiếm cứ tâm thái tử.
Nhưng mà, Thái tử cùng Khúc Linh Quân sớm đã buông bỏ lẫn
nhau. Chỉ có một mình Thái tử phi, vững vàng nắm lấy quá khứ không buông.
Kỳ thật, Thái tử phi làm như vậy, đơn giản là ghen tị với
Khúc Linh Quân, nàng hy vọng mình cũng có thể chiếm một vị trí trong lòng Thái
tử. Nhưng hôn nhân của bọn họ vốn không phải là xây dựng trên cơ sở tình yêu.
Vừa muốn hưởng thụ vinh hoa phú quý, lại muốn hôn nhân hoàn
mỹ, cuộc sống lưỡng toàn làm sao dễ dàng đạt được như vậy.
Ngay cả Tuyên hoàng hậu dịu dàng khoan dung, đời này cũng
chưa từng hưởng thụ hương vị ngọt ngào của tình yêu.
Chẳng lẽ nàng không ủy khuất sao?
Nàng là ủy khuất, nhưng nàng vì đại cục, nuốt xuống ủy khuất,
lựa chọn làm hoàng hậu được người ta kính trọng, cuối cùng giành được sự kính
yêu của hoàng đế, Việt phi tôn trọng, con cái hiếu thuận.
Nếu Thái tử phi buông bỏ chấp niệm, học tập hoàng hậu cách
lo cho toàn bộ đại cục, nuốt xuống ủy khuất, nửa đời sau của nàng có phú quý hưởng
bất tận. Chỉ tiếc, nàng đem chấp niệm biến thành một cái lồng giam, vừa nhốt
mình, cũng ngăn cản người ngoài tiến vào.
Tựa như Trình Thiếu Thương nói: "Không quên được Khúc
Linh Quân chưa bao giờ là Thái tử, mà là ngươi. ”
Chấp niệm là vực thẳm, khi bạn nhìn vào nó, nó cũng nhìn chằm
chằm vào bạn, cám dỗ bạn từng bước chìm sâu.
Cuộc sống không chỉ là tình yêu và thù hận trước mắt, mà còn
là một cuộc sống lâu dài và tốt đẹp.
Nếu bạn muốn có một cuộc sống hạnh phúc và thoải mái, hãy gạt
nỗi ám ảnh sang một bên và nhìn vào vẻ đẹp xung quanh bạn.
Một người sở dĩ cường đại, không phải bởi vì xuất thân tốt,
không phải vì gia cảnh giàu có, mà là bởi vì nàng có năng lực chiến thắng chính
mình.
Có thể bạn cũng có khả năng này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét