Nguyễn Dư vội vàng bước vào nhà.
Lúc đi qua cửa, quai ba lô của cô vẽ ra một vòng nhỏ, vô
tình quệt vào cánh tay của Đằng Dực. Cô liếc nhìn anh một cái, rồi nắm chặt
quai ba lô.
Đằng Dực chẳng có phản ứng gì, chỉ tiện tay đóng cửa lại.
“Em cứ lên thẳng đi, thằng nhóc đó chắc chắn đang trong
phòng chơi game.” Anh đi đến quầy bar, rót cho mình một cốc nước.
Nguyễn Dư gật đầu, bước lên tầng hai.
Cửa phòng của Đằng Hạo khép hờ, cô khẽ gõ một cái.
“Ai đấy?”
Quả nhiên, cậu đang ở nhà, nhưng lại giả vờ không nghe thấy
tiếng gõ cửa của cô, cố tình để cô chờ uổng phí từng giây.
Nguyễn Dư có chút bực bội.
“Nguyễn Dư.”
“Vào đi.” Lần này thì cậu trả lời rất sảng khoái.
Nguyễn Dư không nói gì, đẩy cửa bước vào. Cánh cửa khá nặng,
cô hơi dùng sức, đúng lúc đó—một chậu nước từ trên cao úp thẳng xuống đầu cô.
Cô còn chưa kịp phản ứng thì toàn thân đã ướt sũng.
“Choang!” Tiếng chậu rơi xuống sàn vang lên, thời gian
như ngừng lại.
Ngay sau đó, là một tràng cười sảng khoái.
“Ha ha ha ha ha ha ha…”
Đằng Hạo ngồi trên giường, cười đến gập cả người, tay vẫn
không quên giơ điện thoại lên quay video đăng Douyin.
Trong khoảnh khắc ấy, nỗi nhục nhã, phẫn nộ và tủi hổ ập
đến, tràn ngập khắp người Nguyễn Dư. Cô cảm thấy lòng tự tôn của mình như đang
rơi vãi cùng từng giọt nước nhỏ từ vạt áo xuống sàn.
Viền mắt cay xè, nhưng cô cắn răng, cố kìm nước mắt. Cô
không muốn mình trông càng thảm hơn.
Đằng Dực nghe thấy tiếng động từ tầng dưới liền chạy lên,
cảnh tượng trước mắt khiến anh sững sờ.
Cô gái đứng ở cửa phòng Đằng Hạo, từ đầu đến chân không
chỗ nào còn khô. Tóc đuôi ngựa dính bết vào gáy, một sợi chun đen nhỏ lỏng lẻo
sắp tuột khỏi mái tóc rối. Chiếc sơ mi trắng trên người cô ướt đẫm, gần như
trong suốt, lộ ra hình dáng mờ mờ của áo trong bên dưới… Cô cắn chặt môi, hai
tay siết chặt thành nắm, toàn thân run lên — không biết là vì lạnh hay vì tức
giận.
“Đằng Hạo! Mày lại phát điên cái gì vậy!”
Đằng Dực quát lớn, rồi lập tức cởi áo khoác của mình
khoác lên người Nguyễn Dư.
“Em không sao chứ?” Anh hỏi.
Nguyễn Dư không đáp, chỉ cúi đầu, quay lưng bước đi thật
nhanh.
“Đợi đã.” Đằng Dực vươn tay muốn giữ cô lại, nhưng bị cô
hất mạnh ra.
Bóng lưng cô mảnh khảnh và cứng cỏi, chiếc áo khoác tối
màu phủ trên vai như một gánh nặng nặng nề, dường như có thể đè cô ngã bất cứ
lúc nào.
Đằng Dực siết chặt nắm tay, không đuổi theo ngay, mà quay
người tiến thẳng đến chỗ Đằng Hạo. Thấy anh lại gần, Đằng Hạo theo phản xạ định
giấu điện thoại, nhưng bị anh giật lấy.
“Anh…”
Đằng Dực chẳng nói lời nào, xóa luôn đoạn video vừa quay,
rồi ném điện thoại trả lại cho cậu, sau đó quay người chạy xuống tầng.
Trên sàn phòng khách vẫn còn dấu nước loang dài — là vệt
ướt cô để lại, bên cạnh là chiếc chun buộc tóc màu đen, nhỏ xíu, mảnh như sợi
chỉ, nhưng nằm nổi bật trên nền gạch trắng tinh.
Đằng Dực cúi xuống nhặt lấy chiếc chun, rồi lao ra khỏi
nhà.
Trời đã chập choạng, bóng tối bao phủ khắp khu phố. Gió đầu
thu thổi qua mang theo hơi lạnh.
Anh chạy quanh khu nhà một vòng mà không thấy bóng dáng
Nguyễn Dư đâu, đành chạy thẳng ra cổng khu dân cư.
Trên đường không có, anh hỏi bảo vệ, người kia chỉ về
phía trạm xe buýt ở ngã rẽ: “Cô ấy vừa đi hướng đó.”
Đằng Dực chạy đến trạm xe thì đúng lúc tuyến 527 đang rời
đi.
Trong khoảnh khắc đó, anh nhìn thấy Nguyễn Dư đứng trong
khoang xe. Cô quay lưng lại với anh, vẫn khoác chiếc áo khoác của anh, dáng người
thẳng tắp.
Xe còn nhiều chỗ trống, nhưng cô không ngồi — chỉ đứng
im, lặng lẽ như thế.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét