Thứ Bảy, 15 tháng 11, 2025

Chương 17: Tốt nhất là anh đừng nên

  

Nguyễn Dư suốt cả buổi sáng đều trong trạng thái mơ mơ màng màng, đi đâu cũng muốn ngã xuống. Vì thế, cô bị điểm danh trong tiết Toán cao cấp. Thầy gọi cô lên bảng giải bài, đề cũng không khó, nhưng vì mải suy nghĩ đâu đâu, cô hoàn toàn chẳng biết thầy đang nói đến câu nào. Ba cô bạn cùng phòng thì còn đang “du hành vũ trụ”, đầu óc bay còn xa hơn cô, không ai giúp được gì.

May mà lớp phó Vương Tĩnh ngồi phía sau khẽ nhắc, cô mới qua được cửa ải đó.

Tan học buổi sáng, Giản Tương Tương chạy đi tìm bạn trai, Trần Mạn Bạch về studio livestream, Hạ Kiều Phụng hẹn đồng hương đi dạo phố, còn Nguyễn Dư thì chỉ muốn quay lại ký túc xá ngủ một giấc.

Vừa ra khỏi cửa lớp, Vương Tĩnh liền đi theo.

“Nguyễn Dư, cậu không sao chứ?” - cậu ta khá mập, nhưng giọng nói lại dễ nghe bất ngờ. “Sáng nay trông cậu không được ổn lắm.”

“Không sao, cảm ơn cậu lúc nãy.”

“Không có gì, bạn cùng lớp giúp nhau là chuyện nên làm mà.”

Hai người đi song song một đoạn. Dù học chung lớp nhưng vốn chẳng thân thiết gì, Nguyễn Dư cũng chẳng biết nên nói gì, chỉ thấy bầu không khí càng lúc càng ngượng ngập.

“Chiều nay không có tiết, đi ăn với mình không?” - Vương Tĩnh bỗng rụt rè mời.

“Không đâu, mình ăn ở căn-tin.” - cô từ chối dứt khoát.

Vương Tĩnh gãi đầu, mặt hơi đỏ lên.

“Ừ… vậy để hôm khác vậy.”

Nguyễn Dư gật đầu, rẽ vào cầu thang rồi đi về hướng khác. Cô thẳng tiến đến căn-tin. Thực ra cô chẳng có chút khẩu vị nào, nhưng không ăn thì sợ chiều học không nổi.

Căn-tin đông nghịt người. Cô gọi một bát mì trộn ở quầy nhỏ, tìm chỗ ngồi gần đó, mới ăn được vài miếng thì cảm giác xung quanh có gì đó thay đổi.

Nam nữ sinh đang xếp hàng bỗng đồng loạt ngoái nhìn về phía cửa, trong đám đông vang lên những tiếng thì thầm phấn khích:

“Là Đằng Dực kìa!”

“Thật luôn! Hôm nay gió nào thổi mà gặp được anh ấy ở căn-tin vậy trời!”

Hai cô gái bàn bên lập tức rút điện thoại ra, nhưng còn chưa kịp chụp thì đã thấy Đằng Dực bưng khay cơm, thản nhiên đi về hướng chỗ họ.

“Trời ơi, anh ấy đang đi về phía này!”

Nguyễn Dư ngẩng đầu, đúng lúc bắt gặp ánh mắt Đằng Dực dừng ngay trên người mình. Đôi mắt đen sâu ấy sáng rực, khiến cô bất giác nhớ lại buổi chiều trên sân thượng hôm đó—lần đầu tiên cô phát hiện, thì ra ánh mắt con trai cũng có thể đẹp đến thế.

“Anh có thể ngồi đây không?” - Đằng Dực chỉ vào chỗ đối diện cô.

Nguyễn Dư liếc quanh, thấy các cô gái xung quanh đều nhìn họ chằm chằm, bèn nói nhỏ:

“Anh tốt nhất đừng nên.”

Đằng Dực nghe vậy, đặt khay cơm xuống, rồi… ngồi luôn đối diện cô.

Tiếng xì xào lập tức dấy lên, không khí ồn ào hẳn. Nguyễn Dư thấy tình hình không thể cứu vãn, đành giả vờ bình thản cúi đầu tiếp tục ăn mì.

“Chuyện hôm qua… anh xin lỗi.” - Đằng Dực nói, mắt không rời cô. Cô vẫn giữ vẻ lạnh nhạt, rõ ràng chẳng hề muốn giao tiếp.

Xem ra, cô vẫn còn giận.

“Không phải lỗi của anh.” - Nguyễn Dư đáp khẽ, “Anh cũng đã nhắc em rồi, đừng để bị bắt nạt.”

“Dù vậy, anh vẫn thay mặt em trai mình xin lỗi.”

Nguyễn Dư im lặng, dùng đũa đảo nhẹ sợi mì trong bát. Mùi sốt lạc bỗng trở nên ngấy đến khó chịu.

Người trong căn-tin càng lúc càng nhiều, ánh mắt đổ dồn về phía họ cũng ngày một dày đặc.

Đằng Dực trông vẫn bình thản, còn Nguyễn Dư thì như ngồi trên đống kim châm. Cô từng muốn trở nên nổi bật, được mọi người chú ý—nhưng không ngờ, cái “được chú ý” này lại khiến cô khó chịu đến thế.

Một lát sau, cô thật sự không chịu nổi nữa, liền bưng khay cơm đứng dậy.

“Áo khoác đã khô, chiều em mang trả. Em đi trước đây.”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...