Thứ Năm, 13 tháng 11, 2025

Triệu Lộ Tư đăng weibo ngày 30.01.2025


 "Nhật ký"- "ngày đêm" tự hỏi, "vô cùng" tò mò.

Chia sẻ nhật ký ngày Mùng Một của năm mới! 
Chúc mừng năm mới, mọi người.
Chúc mừng năm mới, 2025.

Trước tiên chia sẻ một chút điều nhỏ bé : màu tóc tôi muốn thử trong mười năm qua! Hoàn thành!!! 

Trước kia từng nghĩ rằng "một hai câu không thể nói hết, nói nhiều thì tất cả đã xong rồi", vậy thà không nói còn hơn. Vô cùng hối hận vì đã không làm nhật kí chi tiết về cuộc sống hàng ngày của mình, cũng quên cảm xúc và suy nghĩ của mình khi lựa chọn "emoji" cho bài chia sẻ ngày thường. Sau này, xuất hiện các triệu chứng của chứng mất ngôn ngữ đi kèm với chứng khó đọc  nên đã làm một cuốn nhật ký nhỏ, nhưng... Chỉ có bản thân mới có thể đọc nó. Không ngờ, trong quá trình luyện tập này, tôi đã tìm lại được sở thích nói lảm nhảm trước đây, thậm chí còn học được thêm dấu câu!

(Từ từ nói về từng chi tiết một... Nói nhiều là "bán thảm", không nói thì lại là "kì tích y học") Dù nói hay không nói thì kết quả vẫn giống nhau, vậy chọn cảm xúc trước ~ muốn nói thì nói.

 Bạn có thể chia sẻ cảm nhận của mình về những quan điểm và thái độ khác nhau, chỉ cần không tung tin đồn hay vu khống, bảo vệ lợi ích và cảm xúc của bản thân, cái này gọi là biết cách sử dụng lời nói để xua tan những cảm xúc tích tụ.

"Cảm nhận" được cảm nhận, đây mới là điều quan trọng nhất!

Vì đã bình tĩnh để đối mặt nên tôi muốn cho mọi người thấy một quá trình điều trị theo hướng tích cực hơn, nhưng quả thực đã bỏ qua những cảm xúc không tốt của một số bạn mắc bệnh giống mình. Tôi xin lỗi vì đã bỏ qua điều đó. Nhưng hãy "yên tâm", tôi thực sự không khỏe! Trầm cảm là một "cuộc chiến lâu dài". Nhưng "dài hạn"/"vô thời hạn", chỉ cần nỗ lực thêm một chút thì có thể là "ngắn hạn"... Chúng ta có thể cố gắng thử xem..

 Không bằng coi "trầm cảm" như một người bạn đến đòi nợ - bạn không có quyền làm cho "nó" biến mất, trừ khi bạn trả hết nợ. Vì vậy, tôi cho rằng điểm quan trọng không nằm ở -- khi nào sẽ được khỏi hẳn, mà là -- phải nỗ lực điều trị như thế nào. Ban đầu, sợ hãi vì không biết gì về căn bệnh này, muốn hiểu thêm về "gốc rễ" của căn bệnh. Sau khi đọc một số cuốn sách về nghiên cứu tâm lý và chia sẻ với nhiều người bệnh giống mình, cảm thấy thứ hữu ích nhất cho sự phục hồi của tôi ở giai đoạn này là "tạo endorphin"  và "kích thích serotonin".
Tôi vẫn luôn ăn đồ ngọt, "kích thích serotonin" có thể trực tiếp mang lại cho tôi một "hạnh phúc" ngắn hạn. Mà cố gắng "tạo ra endorphin" là một phương pháp điều trị mãn tính mà tôi đã và đang làm. (Cũng không biết có đúng không, chia sẻ một chút cảm nhận của tôi thôi nha ~)

Tôi và bạn bè có một nhóm gọi là "Lập tức khỏe".

Nhóm này được tạo vào ngày 21/12/2024. Lúc đầu, bạn bè bí mật đến thăm tôi, họ chia sẻ một số tin tức hàng ngày trong nhóm; Sau đó, lại bắt đầu chia sẻ những câu chuyện cười hài hước, mẹo phục hồi chức năng, rồi tới tất cả các loại video, meme biểu cảm xấu xí của nhau! Sự "nỗ lực" của tôi đã được ghi lại, khi các cô ấy nhìn thấy những thay đổi nhỏ này, cho dù ở nơi đâu thì cũng sẽ khen ngợi và cổ vũ tôi. Vốn dĩ tôi là một người "nằm liệt", lúc đó tôi cảm thấy mình thật vô dụng, tôi phủ nhận chính mình: "Làm tốt chuyện này thì thì có lợi ích gì với người khác? Cuối cùng vẫn luôn là tôi?" Nhưng vì có "nhật ký" này! Có tình yêu phát ra từ trái tim! Tôi mới khẳng định được sự chân thành của mình trong quá khứ, cũng khẳng định được những nỗ lực phục hồi trong giai đoạn này, ngăn chặn việc tạo ra những cảm xúc tiêu cực, lại nhận được sự khẳng định từ việc tôi chấp nhận điều trị cho tốt! Tôi cũng tìm thấy rất nhiều cách để "tạo ra endorphin" chỉ phù hợp với mình mà không có trong sách, tôi tự nhiên cảm nhận được hạnh phúc đã lâu không thấy, niềm hạnh phúc ổn định 

 Việc này giống như cho bản thân một "bảng phần thưởng", nơi bạn có thể nhận được phần thưởng cho một việc gì đó (rất khó, đau đớn, dài lâu, không dễ, v.v.), khi bạn hoàn thành sẽ có thể nhận được phần thưởng. Vì vậy, bất cứ điều gì cũng có thể là "động lực" để được khen thưởng. (Kinh nghiệm bản thân: bao gồm cả việc chống lại bệnh tật)
"Khen thưởng" = "endorphin" = "hạnh phúc"
Vì vậy, tôi của hiện tại! Thực ra đã không còn lo lắng về "chứng rối loạn lo âu" nữa.
Tên nhóm đã được đổi từ "Lập tức khỏe" thành "Từ từ khỏe" vào đêm giao thừa
Bởi vì các triệu chứng và trạng thái của tôi đã tốt hơn nhiều. Đây chắc chắn là món quà năm mới 2025 tuyệt vời nhất cho những người yêu thương tôi. 

Cũng cảm ơn các bạn đã khen tôi "dũng cảm"

Tôi nghĩ tôi không dũng cảm, tôi chỉ dễ đồng cảm. Trước đây, nhiều người nói tôi là biểu hiện của "nhạy cảm, yếu ớt" và "trái tim thánh mẫu", vì vậy tôi cũng ghét sự "đồng cảm" khó giải thích này. Nhưng trong suốt thời gian này, từng câu từng chữ "tràn" ra từ màn hình, tôi thấy được ngàn từ vạn chữ "tràn" tới từ rất nhiều người, tất cả đều là ôm tôi và nhấn mạnh với tôi rằng năng lượng của "đồng cảm" có thể truyền tải. Do đó, bất kể thân phận nào, dù có từng trải qua hay không, bất kể điều kiện tiên quyết gì, có thể trải nghiệm, hơn nữa chấp nhận đứng ở góc độ của đối phương để cảm nhận ngay lập tức cảnh ngộ của "cô ấy/anh ấy/nó, đó là một loại tài năng. Cũng có thể nói là một loại khuyết điểm. Rốt cuộc, mỗi người có mạng lưới thần kinh não khác nhau, vì vậy việc mọi người có "tài năng/khuyết điểm" này hay không là điều bình thường, bất kể tốt hay xấu, đúng hay sai. Cho nên, không có cách nào "đồng cảm" chẳng có gì ghê gớm cả~

Tôi của hiện tại, có thể đối xử chính xác và quý trọng năng lực "đồng cảm"

 Đó là món quà tốt nhất tặng cho bản thân vào năm 2025 
Cho đến hôm nay, tôi vẫn còn ảnh và video nhật kí. Tôi còn muốn xem sự "nỗ lực" qua từng ngày của mình. Cho nên, bất kể là "marketing" hay "****" hoặc là bất kể cái nhãn mác gì gắn lên "tôi", tôi đều có thể chấp nhận.

Rốt cuộc đều là "kì tích y học" đúng không~ Vì vậy, cho dù chỉ có một người hiểu rõ lời tôi muốn nói, muốn truyền tải, có lẽ sẽ có hy vọng mới, có động lực mới, vậy thì "Endorphin" của tôi lại được kích thích rồi.

Cho nên tôi vui vẻ, cảm ơn bạn.
Tôi hồi phục, cũng muốn cảm ơn bạn.

 "Cho nên đây vẫn là đang marketing phải không? Đúng vậy, không sai.
Cần phải sử dụng marketing và quảng bá để khiến những người đang hiểu lầm không dùng bộ lọc khác biệt khi nhìn vào "trầm cảm", để xung quanh họ sẽ có nhiều tiếng nói thấu hiểu và giúp đỡ hơn, để họ có sự tự tin khi đối mặt với sự không thấu hiểu và không giúp đỡ đó; Những người và doanh nghiệp có thể đồng cảm sẽ đứng lên bảo vệ những người cần được bảo vệ; Trầm cảm cần được nhìn nhận nghiêm túc bằng cách marketing tích cực, những người bị trầm cảm cũng cần được bảo vệ và được điều trị chính quy. Tất cả "marketing" của tôi sẽ khiến mọi người cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của bệnh một cách trực quan hơn. "Bệnh nhân trầm cảm" phải chịu đựng đau khổ giống như những người mắc các bệnh khác, nhiều người cần hiểu đây là "tra tấn đau đớn" hơn là "không bệnh mà rên".

Marketing có thể đáp ứng nhu cầu và tạo ra nhu cầu. Thời gian trị liệu của tôi, câu chuyện của tôi khiến mọi người có thể coi trọng các vấn đề về bệnh tâm lý, đây chính là ý nghĩa của marketing tích cực. Khi nào "marketing" được sử dụng như một từ mang nghĩa xấu?

——— "khi nó có lợi cho đối thủ cạnh tranh"
——— "Trong ngành giải trí"

"Marketing" phải có ý nghĩa. Nếu nói là tôi đang "marketing"... (Không dám nhận, không dám nhận...... Nửa bình nước vang lên tiếng leng keng  )
"Bản chất của tình yêu không có gì khác biệt, bởi vì người nhiều sẽ chen chúc."
Nhật ký ngày đầu tiên của năm 2025 ~ hai câu lải nhải cuối cùng:
Trong khi tìm kiếm "hạnh phúc", chúng ta cũng nên trân trọng "cảm xúc tiêu cực" của mình; Có thể phát ra "lửa" thì không tính là một tình huống quá tệ. Đừng sợ, đừng cảm thấy áy náy , bởi vì bản thân trầm cảm đã là những cảm xúc "tiêu cực" buồn bực bị kìm nén trong một thời gian dài. Kết quả là bản thân không thể kiếm soát chân, tay, da, ngũ quan, cơ bắp, não, tim và mọi thứ của mình, sẽ trở nên nóng nảy hoặc chậm chạp; đau đớn hoặc vô cảm; mất ngôn ngữ hoặc mù; Tê liệt hoặc điên cuồng...

Lúc đầu tôi không tin điều đó... Trước khi chẩn đoán, tôi cũng đã làm MRI, xét nghiệm máu, thần kinh và các xét nghiệm khác... Người ta xác định rằng không liên quan gì đến các vấn đề của cơ quan cơ thể hay bất kỳ dị ứng "thuốc" nào gây ra tất cả những thứ này.
Sau đó tôi nhớ tới~
Trước khi có từ "tiêu cực", đây cũng là [bảy cảm xúc và sáu ham muốn] mà một con người bình thường nên có. Những cảm xúc tích cực hay tiêu cực nên được tự mình chấp nhận và thấu hiểu trước tiên, đây là cách duy nhất để thực sự yêu bản thân. Người ta nói "cảm nhận được cảm nhận, mới là điều quan trọng nhất".

Hãy tin tưởng vào bản thân,
Tin tưởng đau đớn sẽ tràn ra endorphin,
Tin tưởng ánh sáng sẽ tràn qua các khe nứt của "sự sống" và "tồn tại".

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...