
Chúc mừng năm mới, mọi người.
Chúc mừng năm mới, 2025.


nên đã làm một cuốn nhật ký nhỏ, nhưng... Chỉ có bản thân mới có thể đọc nó. Không ngờ, trong quá trình luyện tập này, tôi đã tìm lại được sở thích nói lảm nhảm trước đây, thậm chí còn học được thêm dấu câu!
Bạn có thể chia sẻ cảm nhận của mình về những quan điểm và thái độ khác nhau, chỉ cần không tung tin đồn hay vu khống, bảo vệ lợi ích và cảm xúc của bản thân, cái này gọi là biết cách sử dụng lời nói để xua tan những cảm xúc tích tụ.
Không bằng coi "trầm cảm" như một người bạn đến đòi nợ - bạn không có quyền làm cho "nó" biến mất, trừ khi bạn trả hết nợ. Vì vậy, tôi cho rằng điểm quan trọng không nằm ở -- khi nào sẽ được khỏi hẳn, mà là -- phải nỗ lực điều trị như thế nào. Ban đầu, sợ hãi vì không biết gì về căn bệnh này, muốn hiểu thêm về "gốc rễ" của căn bệnh. Sau khi đọc một số cuốn sách về nghiên cứu tâm lý và chia sẻ với nhiều người bệnh giống mình, cảm thấy thứ hữu ích nhất cho sự phục hồi của tôi ở giai đoạn này là "tạo endorphin"
và "kích thích serotonin".Tôi vẫn luôn ăn đồ ngọt, "kích thích serotonin" có thể trực tiếp mang lại cho tôi một "hạnh phúc" ngắn hạn. Mà cố gắng "tạo ra endorphin" là một phương pháp điều trị mãn tính mà tôi đã và đang làm. (Cũng không biết có đúng không, chia sẻ một chút cảm nhận của tôi thôi nha ~)

Việc này giống như cho bản thân một "bảng phần thưởng", nơi bạn có thể nhận được phần thưởng cho một việc gì đó (rất khó, đau đớn, dài lâu, không dễ, v.v.), khi bạn hoàn thành sẽ có thể nhận được phần thưởng. Vì vậy, bất cứ điều gì cũng có thể là "động lực" để được khen thưởng. (Kinh nghiệm bản thân: bao gồm cả việc chống lại bệnh tật)"Khen thưởng" = "endorphin" = "hạnh phúc"
Vì vậy, tôi của hiện tại! Thực ra đã không còn lo lắng về "chứng rối loạn lo âu" nữa.
Tên nhóm đã được đổi từ "Lập tức khỏe" thành "Từ từ khỏe" vào đêm giao thừa
Bởi vì các triệu chứng và trạng thái của tôi đã tốt hơn nhiều. Đây chắc chắn là món quà năm mới 2025 tuyệt vời nhất cho những người yêu thương tôi.

Đó là món quà tốt nhất tặng cho bản thân vào năm 2025 
Cho đến hôm nay, tôi vẫn còn ảnh và video nhật kí. Tôi còn muốn xem sự "nỗ lực" qua từng ngày của mình. Cho nên, bất kể là "marketing" hay "****" hoặc là bất kể cái nhãn mác gì gắn lên "tôi", tôi đều có thể chấp nhận.
Tôi hồi phục, cũng muốn cảm ơn bạn.
"Cho nên đây vẫn là đang marketing phải không? Đúng vậy, không sai.Cần phải sử dụng marketing và quảng bá để khiến những người đang hiểu lầm không dùng bộ lọc khác biệt khi nhìn vào "trầm cảm", để xung quanh họ sẽ có nhiều tiếng nói thấu hiểu và giúp đỡ hơn, để họ có sự tự tin khi đối mặt với sự không thấu hiểu và không giúp đỡ đó; Những người và doanh nghiệp có thể đồng cảm sẽ đứng lên bảo vệ những người cần được bảo vệ; Trầm cảm cần được nhìn nhận nghiêm túc bằng cách marketing tích cực, những người bị trầm cảm cũng cần được bảo vệ và được điều trị chính quy. Tất cả "marketing" của tôi sẽ khiến mọi người cảm nhận được mức độ nghiêm trọng của bệnh một cách trực quan hơn. "Bệnh nhân trầm cảm" phải chịu đựng đau khổ giống như những người mắc các bệnh khác, nhiều người cần hiểu đây là "tra tấn đau đớn" hơn là "không bệnh mà rên".
——— "Trong ngành giải trí"
)"Bản chất của tình yêu không có gì khác biệt, bởi vì người nhiều sẽ chen chúc."
Nhật ký ngày đầu tiên của năm 2025 ~ hai câu lải nhải cuối cùng:
Trong khi tìm kiếm "hạnh phúc", chúng ta cũng nên trân trọng "cảm xúc tiêu cực" của mình; Có thể phát ra "lửa" thì không tính là một tình huống quá tệ. Đừng sợ, đừng cảm thấy áy náy
, bởi vì bản thân trầm cảm đã là những cảm xúc "tiêu cực" buồn bực bị kìm nén trong một thời gian dài. Kết quả là bản thân không thể kiếm soát chân, tay, da, ngũ quan, cơ bắp, não, tim và mọi thứ của mình, sẽ trở nên nóng nảy hoặc chậm chạp; đau đớn hoặc vô cảm; mất ngôn ngữ hoặc mù; Tê liệt hoặc điên cuồng...Sau đó tôi nhớ tới~
Trước khi có từ "tiêu cực", đây cũng là [bảy cảm xúc và sáu ham muốn] mà một con người bình thường nên có. Những cảm xúc tích cực hay tiêu cực nên được tự mình chấp nhận và thấu hiểu trước tiên, đây là cách duy nhất để thực sự yêu bản thân. Người ta nói "cảm nhận được cảm nhận, mới là điều quan trọng nhất".
Tin tưởng đau đớn sẽ tràn ra endorphin,
Tin tưởng ánh sáng sẽ tràn qua các khe nứt của "sự sống" và "tồn tại".