Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2025

Chương 1 - Cá chép đỏ, cá chép xanh và con lừa


“Nhà cá chép đỏ có một con lừa nhỏ tên Lý Lữ Lữ, nhà cá chép xanh có một con lừa nhỏ tên Lã Lý Lý. Cá chép đỏ nói con Lý Lữ Lữ của nhà mình xanh hơn con Lã Lý Lý nhà cá chép xanh. Cá chép xanh lại nói con Lã Lý Lý nhà mình đỏ hơn con Lý Lữ Lữ nhà cá chép đỏ. Vậy rốt cuộc là con lừa nhà ai đỏ hơn, hay con cá chép nào đỏ hơn…”

Nguyễn Dư mím môi, ngón tay gõ nhẹ lên trang sách. Sai rồi — lại đọc sai nữa rồi.

Cô đã đọc bài “Cá chép đỏ, cá chép xanh và con lừa” này hơn mười phút, vậy mà chưa một lần đọc trọn vẹn mà không vấp. Khó đến thế sao? Có lẽ cũng không, chỉ là cô chẳng tập trung nổi.

Nguyễn Dư tựa người vào lan can sân thượng. Từ đây nhìn xuống, cả khuôn viên trường rực rỡ cờ hoa, đèn lồng đỏ treo khắp nơi, ngay cả khung bảng rổ dưới sân cũng được ai đó trang trí bằng đèn đỏ sáng rực.

Kỷ niệm 60 năm thành lập Đại học Dương Sơn — nghe thôi đã thấy rộn ràng. Chỉ là, cô vốn không hợp với sự ồn ào. Mỗi lần nhìn người khác cười nói náo nhiệt, cô lại có cảm giác mình lạc lõng, giống như tiếng cười của họ đến từ một thế giới mà cô chẳng thể bước vào.

May mà cô chưa bao giờ ép mình phải hoà nhập.

“Cá đỏ… lừa xanh…” Sai nữa rồi — vẫn là sai ngay câu đầu.

Ngón tay cô ấn mạnh lên trang sách, để lại một vết xước mờ. Cô bỗng bướng bỉnh nghĩ thầm: Nếu lần này còn đọc sai nữa, thì mình sẽ…

Chưa kịp nghĩ ra hình phạt, sau lưng đã vang lên tiếng nhạc — một bài Âu Mỹ, nhịp điện tử mạnh, dồn dập và sôi động. Không khí yên tĩnh trên sân thượng lập tức bị phá vỡ.

Nguyễn Dư giật mình, quay đầu lại. Cô cứ nghĩ chỗ này chỉ có mỗi mình, ai ngờ còn có người khác.

Cô đảo mắt nhìn quanh, và thấy phía sau dãy máy điều hoà bên đông có một cái đầu vừa ló lên — là một chàng trai. Có vẻ anh đang ngủ, còn tiếng nhạc vừa rồi chính là chuông điện thoại của anh.

“A lô.” Giọng anh khàn, mang chút lười biếng của người mới tỉnh và hơi bất mãn. Bên kia nói gì đó, anh im lặng vài giây rồi đáp một tiếng “Ừ” dứt khoát.

Ngắt máy, anh đứng dậy.

Anh mặc chiếc hoodie đỏ rực, ánh nắng chiếu lên khiến cả người như bốc lửa, sáng rực cả góc trời. Anh phủi nhẹ bụi trên áo, rồi đi về phía cô.

Nguyễn Dư vô thức siết chặt cuốn Tổng hợp luyện đọc nhanh. Gió trên sân thượng không biết từ lúc nào thổi mạnh, làm tà váy dài của cô bay phấp phới.

Khi anh đi ngang qua, liếc nhìn quyển sách trong tay cô. Còn ánh mắt cô thì lại bị hút vào mái tóc của anh — hai bên được cắt ngắn, phần giữa lại tết dreadlock, dùng dây buộc thành một chỏm đuôi ngựa nhỏ phía sau đầu. Cầu kỳ thật đấy.

Hai người chỉ lướt qua nhau. Anh đi thẳng, cô nhìn theo bóng lưng cao gầy ấy, trong đầu vẫn lởn vởn suy nghĩ: Anh ta nằm ở đó từ bao giờ? Lẽ nào mình đọc mấy đoạn lộn xộn kia, anh đều nghe hết rồi sao…

Đang nghĩ, anh bỗng quay đầu lại. Đôi mắt đen láy của anh sáng rực trong nắng.

“Bạn học!” — anh gọi.

Nguyễn Dư ngơ ngác, chỉ tay vào mình.

Anh gật đầu.

Cô hỏi: “Gì thế?”

Anh khẽ cười: “Lễ kỷ niệm sắp bắt đầu rồi, không tham gia à?”

 

Chương sau

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...