Khi Giản Tương Tương về tới ký túc xá thì lăn ra ngủ ngay. Hạ Kiều Phụng đã tỉnh nhưng vẫn chưa dậy, đang cuộn chăn nằm đọc tiểu thuyết. Hai người họ đúng là minh chứng hoàn hảo cho việc “cuối tuần nên sống như thế nào”.
Còn Nguyễn Dư thì như cái máy lên dây cót, không dừng lại được dù chỉ một giây. Cô thu dọn balo, cầm thẻ xe buýt rồi đi ra ngoài.
Đích đến của cô là khu chung cư tên “Hoa Phủ”. Khi nộp hồ sơ xin việc làm thêm qua mạng, cô đã tiện tay tra qua vị trí — nằm ở khu Cẩm Hoa Lộ, là khu nhà giàu có tiếng trong thành phố.
Người thuê cô là một phụ nữ tên Thẩm Băng. Hai người từng nói chuyện qua điện thoại một lần. Giọng Thẩm Băng vang và mạnh mẽ, cách nói chuyện dứt khoát, không dài dòng, rất quyết đoán. Dù chưa gặp mặt, Nguyễn Dư cũng có thể tưởng tượng ra đây hẳn là kiểu phụ nữ giỏi giang, sắc sảo.
Quả nhiên, người như giọng.
Khi Nguyễn Dư đến biệt thự số 93 trong khu Hoa Phủ, Thẩm Băng đã đứng đợi sẵn.
Bà mặc vest trắng phối quần ống rộng cùng màu, tóc ngắn thời trang nhưng vẫn toát lên vẻ điềm đạm, cả người toát ra khí chất của một “nữ cường nhân” chính hiệu.
“Cô là Nguyễn Dư đúng không?”
Vừa chào, Thẩm Băng vừa nhìn Nguyễn Dư từ đầu tới chân. Ánh mắt bà như chiếc máy quét, ngay cả nếp gấp nhỏ trên quần jeans của cô cũng không bỏ qua.
Nguyễn Dư thoáng thấy gò bó, khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói: “Chào cô.”
Thẩm Băng bật cười, chỉ tay về phía sofa:
“Đừng căng thẳng, ngồi đi.”
“Cảm ơn cô.”
“Tôi đã xem sơ yếu lý lịch của cô rồi, rất hài lòng. Giờ gặp trực tiếp, tôi vẫn rất hài lòng.”
Hai chữ “rất hài lòng” lặp lại khiến Nguyễn Dư hơi luống cuống. Cô không biết mình có điểm nào khiến người phụ nữ có vẻ khó tính này vừa ý đến vậy.
Chẳng lẽ… là vì cô ăn mặc giản dị quá sao?
Thẩm Băng nói tiếp:
“Vì lát nữa tôi phải ra sân bay nên tôi nói ngắn gọn nhé. Con trai tôi năm nay vừa lên lớp 12, thành tích Toán - Văn - Anh đều không tốt lắm. Tôi không kỳ vọng cô giúp nó tiến bộ vượt bậc, chỉ cần giúp nó ổn định lại, đừng để tụt dốc thêm. Có như vậy, năm sau nó mới có hy vọng thi đỗ đại học.”
“Tôi hiểu rồi.”
“Nếu cô không có ý kiến gì, lịch học sẽ là: từ thứ Hai đến thứ Sáu, mỗi tối 7 giờ đến 9 giờ; chiều thứ Bảy và Chủ nhật từ 1 giờ đến 4 giờ. Mức giá giữ nguyên như đã thỏa thuận trên mạng, được chứ?”
“Được ạ.”
“Vậy tôi dẫn cô lên gặp con trai tôi.”
Nói rồi Thẩm Băng đứng dậy, đi về phía cầu thang.
Nguyễn Dư vội vàng đi theo.
Biệt thự rất rộng, từng chi tiết trong nhà đều thể hiện gu thẩm mỹ tinh tế của chủ nhân. Nhìn sàn nhà sạch bóng không chút bụi, bước chân Nguyễn Dư cũng vô thức nhẹ lại.
Phòng con trai Thẩm Băng ở phía bên phải hành lang tầng hai. Bà đi tới, gõ cửa một cái rồi đẩy vào luôn.
Bên trong, một cậu thiếu niên đang chống tay trồng cây chuối ở góc tường. Nghe thấy tiếng động, cậu lập tức thu tay, đứng thẳng dậy. Cậu mặc đồng phục học sinh, gương mặt vì dốc ngược nên đỏ bừng lên.
“Mẹ, con nói với mẹ bao nhiêu lần rồi, vào phòng phải gõ cửa.”
"Mẹ gõ rồi.”
“Gõ cửa không chỉ là hành động, nó là một quy trình hoàn chỉnh — gõ, đợi trả lời, rồi mới mở cửa, OK?”
Khi nói đến chữ “OK”, biểu cảm của cậu gần như y hệt Thẩm Băng. Nhìn thế thôi đã biết ngay là mẹ con ruột.
Thẩm Băng chẳng bận tâm đến lời phản đối của con, chỉ nghiêng người giới thiệu:
“Đây là gia sư mẹ đã nói với con trước đó, cô Nguyễn Dư. Chào nhau đi.”
Nguyễn Dư khẽ nói: “Chào em.”
Cậu thiếu niên chỉ liếc cô một cái, gật đầu hờ hững.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét