Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2025

Chương 5: Trong đời này, thật sự muốn được yêu Đằng Dực một lần


Buổi lễ kỷ niệm trường kéo dài suốt hai tiếng, nhưng từ đầu đến cuối, không tiết mục nào có thể vượt qua được màn nhảy mở màn của nhóm Đằng Dực. Dĩ nhiên, cũng chẳng ai có thể khiến khán giả hò hét nhiều hơn anh.

Khi chương trình kết thúc, Nguyễn Dư và Giản Tương Tương theo dòng người chậm rãi rời khỏi hội trường. Ngay phía trước họ là nhóm của Đằng Dực.

Năm chàng trai khoác vai nhau, cùng mặc áo đỏ, trông như một ngọn lửa đang di chuyển giữa đám đông.

“Chu Hy Hòa!” - Giản Tương Tương bỗng gọi to.

Tiếng gọi ấy khiến nhiều người quay lại nhìn. Cả Đằng Dực, người đi đầu, cũng khẽ ngoái đầu. Có lẽ do góc độ, ánh mắt anh trong khoảnh khắc đầu tiên lại chạm phải Nguyễn Dư. Nhưng chỉ một giây, anh đã quay đi, tiếp tục nói cười với bạn bên cạnh.

Chu Hy Hòa giơ tay vẫy chào Tương Tương.

“Bọn anh định đi ăn khuya, đi cùng không?” anh ta hỏi.

Giản Tương Tương lập tức gật đầu lia lịa, đi được hai bước thì sực nhớ ra còn Nguyễn Dư bên cạnh.

“Dư Dư, cậu có đi không?”

“Thôi, cậu đi đi.”

Câu trả lời đó chẳng nằm ngoài dự đoán. Nguyễn Dư chưa bao giờ thích mấy buổi tụ tập đông người kiểu này. Từ khi mới vào trường, cô đã như thế rồi — khi mọi người bận rộn làm quen, kết bạn, rủ nhau đi ăn uống quanh khu, thì cô lại chỉ quanh quẩn giữa thư viện và căn-tin, một mình chìm trong thế giới riêng.

Sự lạnh lùng ấy khiến cô trở thành “người khác biệt” trong lớp, trong ký túc. Có người còn nói xấu sau lưng rằng cô kiêu ngạo, học giỏi nên chảnh. Nhưng thời gian trôi đi, mấy nhóm bạn thân từng dính nhau như sam lại vì vài chuyện nhỏ nhặt mà tan vỡ — người thì giận vì không ai trả tiền hộ, người thì cãi nhau vì một câu nói vô tình trong group chat. Tình bạn tưởng chừng gắn bó hóa ra lại mỏng manh đến thế. Những bí mật từng chia sẻ thân mật cũng dần trở thành dao nhọn, làm tổn thương nhau.

Rồi ai nấy mới nhận ra: ở đại học, chuyện ăn cùng nhau, chơi cùng nhau không thể xây được tình bạn thật. Và so với những người hai mặt, nịnh trước nói xấu sau, thì kiểu người như Nguyễn Dư… lại khiến người ta cảm thấy an toàn nhất.

Sau đó, mọi người bắt đầu nhìn cô bằng ánh mắt khác. Họ phát hiện cô không hề lạnh lùng khó gần như tưởng tượng — chỉ là hơi ít nói, nhưng thực ra rất tốt. Đến kỳ thi giữa kỳ, cuối kỳ, hơn nửa lớp đều sang mượn cô ghi chép, mà cô thì chưa bao giờ tiếc, luôn vui vẻ chia sẻ tất cả tài liệu mình có.

Dần dần, Nguyễn Dư có thêm nhiều người muốn làm bạn. Nhưng cô vẫn như cũ — không dính dáng, không gây thù, cũng hiếm khi thân quá với ai.

Giản Tương Tương vì là bạn cùng phòng nên có cơ hội hiểu cô nhiều hơn. Càng hiểu, lại càng khâm phục.

Nguyễn Dư thật sự rất “cool”.

Mà cái “cool” của cô không phải vì lạnh nhạt, mà vì cô biết rõ thời gian của mình nên dành cho điều gì. Ở cô không có sự mơ hồ, bốc đồng của tuổi trẻ, chỉ có sự tập trung và định hướng rõ ràng.

“Vậy cậu về trước nhé.” - Giản Tương Tương vẫy tay.

Nguyễn Dư khẽ gật đầu.

Ra khỏi hội trường, đám đông dần tản đi.

Những chiếc lồng đèn đỏ trong khuôn viên đã sáng lên, ánh sáng ấm áp khiến bầu không khí đêm nay càng thêm rộn ràng.

Nguyễn Dư lặng lẽ bước về phía ký túc xá. Dọc đường có nhiều nữ sinh cùng hướng, họ đang rôm rả bàn tán về Đằng Dực — về câu lạc bộ nhảy của anh, về mấy động tác Breaking ngầu lòi lúc kết thúc.

“Trời ơi, trong đời này mà được yêu Đằng Dực một lần thì chết cũng mãn nguyện!” - có ai đó hét lên.

“Về ký túc nằm mơ là được liền đấy!” - người khác đáp lại.

Tiếng cười vang rộn khắp con đường. Trong bóng đêm, Nguyễn Dư cúi đầu, khẽ mím môi — nụ cười lặng lẽ nở nơi khóe miệng.


 Chương trước


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...