Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2025

Chương 3: Đằng Dực! Đằng Dực! Đằng Dực!


Trên sân khấu rõ ràng có năm người, vậy mà dưới khán đài, khán giả lại đồng thanh hô vang chỉ một cái tên:

“Đằng Dực! Đằng Dực! Đằng Dực!”

Nguyễn Dư đoán chắc anh ta là người đứng giữa - tên tóc tết kia. Từ xưa đến nay, ai nổi nhất thì đứng vị trí trung tâm, đó là luật bất thành văn.

Vừa nghĩ đến đây, đội hình trên sân khấu bỗng thay đổi. Đằng Dực từ giữa dạt về hàng sau, nhưng dù lùi vị trí, khí chất của anh vẫn khiến người ta không thể rời mắt.

“Dư Dư, nhìn kìa, bên phải ngoài cùng ấy, chính là Chu Hy Hòa - người hôm qua tớ nói trong ký túc xá đó.”

Giản Tương Tương chỉ tay về phía sân khấu.

Nguyễn Dư nhíu mày: “Hôm qua tớ không ở ký túc xá mà.”

“Hả?” Tương Tương ngẩn ra.

Thấy bạn hơi lúng túng, Nguyễn Dư vội đổi chủ đề:

“Bọn họ ăn mặc giống hệt nhau, lại còn đeo mặt nạ, cậu làm sao phân biệt ai với ai được?”

Tương Tương cười khẽ: “À, xem chỗ này nè.”

Cô kéo vạt áo của Dư, chỉ xuống phần lai áo:

“Ngay mép áo có thêu chữ cái đầu tên họ. Đằng Dực là T, Tiêu Khanh là X, Chu Hy Hòa là Z, Lâm Sam là L, còn Thải Hồng là C.”

Nguyễn Dư nheo mắt nhìn, đúng là có mấy chữ nhỏ thật, nhưng khoảng cách xa cộng thêm động tác nhanh quá, cô chẳng nhìn rõ được gì.

“Cậu biết hết mấy người này à?”

“Chứ cậu không biết sao?”

“Làm sao tớ biết được.”

“Trời ơi, đây là năm vị ‘thần’ của CLB nhảy đường phố Tây Du đấy, cả trường ai mà chẳng biết.”

Nguyễn Dư mím môi, bỗng thấy mình hình như chẳng còn thuộc về cái “toàn trường” mà Tương Tương vừa nói đến.

Tương Tương đỏ mặt, ghé sát tai cô thì thầm:

“Thật ra… tớ biết nhiều hơn người khác chút, vì Chu Hy Hòa là bạn trai tớ.”

“Cậu… từ bao giờ vậy—”

“Suỵt, nhỏ thôi!” Tương Tương nở nụ cười ngọt ngào, cắt ngang lời Dư. “Xem hết tiết mục đi, chuyện này để sau kể kỹ.”

Nguyễn Dư khẽ gật, ánh mắt lại hướng về sân khấu.

Giai điệu đang lên cao trào. Âm nhạc lúc dồn dập như mưa rào, lúc lại nhẹ như gió xuân. Năm chàng trai chuyển động linh hoạt, nhịp nhàng và dứt khoát. Mỗi cú dậm chân, mỗi cái xoay người đều tạo cảm giác mạnh mẽ, tràn đầy sức sống - thứ sức sống chỉ tuổi trẻ mới có.

Đến nửa sau bài, Đằng Dực tiến lên, bắt đầu màn Breaking.

Anh xoay người, chống tay, lộn ngược, xoay tròn—mỗi động tác đều chính xác và dứt khoát đến mức khiến người ta choáng váng.

“Á!”

“Á!!!”

“ÁÁÁ!!!”

Tiếng hét vang khắp hội trường.

Breaking vốn là điệu nhảy đề cao phong cách cá nhân, nhưng Đằng Dực biểu diễn vừa khớp với tổng thể, vừa không mang cảm giác phô trương.

Có lẽ vì chuyển động mạnh quá, đến cuối, dây đeo mặt nạ của anh bỗng bật ra.

Trong khoảnh khắc anh chống một tay giữ thăng bằng, chiếc mặt nạ văng đi xa.

Dưới ánh đèn sân khấu, khuôn mặt anh lộ rõ - góc cạnh, đẹp trai đến chói mắt. Trán lấm tấm mồ hôi, ánh sáng phản chiếu thành những tia lấp lánh, như bức tranh sống động.

Cả hội trường im lặng một giây, rồi nổ tung trong tiếng gào thét điên cuồng.

“Đằng Dực! Đằng Dực! Đằng Dực!”

Đằng Dực nhân đà, mỉm cười nghịch ngợm, còn nháy mắt một cái về phía hàng ghế lãnh đạo trường.

Cái nháy mắt ấy — vừa ngông, vừa quyến rũ.

Nguyễn Dư bị nụ cười đó làm cho choáng váng, tim cô bỗng khựng lại một nhịp.

 


Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...