Thứ Bảy, 11 tháng 10, 2025

Chương 4: Bắt giặc, phải bắt vua trước


Khi bản nhạc kết thúc, Đằng Dực cùng bốn chàng trai phía sau khẽ cúi người chào khán giả trong tiếng hoan hô vang dội.

Tiếng vỗ tay kéo dài không dứt.

Màn trình diễn vừa rồi thật sự quá đỉnh — động tác đồng bộ, kỹ thuật solo thì bùng nổ. Mỗi người trong nhóm đều xứng đáng với những tiếng hét cổ vũ và tràng pháo tay nồng nhiệt ấy.

Khi tấm màn khép lại, Nguyễn Dư nghĩ thầm: Mở màn hoành tráng thế này, mấy tiết mục sau chắc khó mà theo kịp, kiểu gì cũng sẽ tụt mood thôi.

Quả nhiên, tiết mục thứ hai — một màn tấu nói — không mấy khả quan. Hai cậu bạn mặc áo dài, cầm quạt giấy cố hết sức chọc cười, nhưng cứ đến chỗ họ cho là cao trào thì khán phòng lại lạnh tanh.

Không ít cô gái lấy cớ “đi vệ sinh”, nhưng thật ra là lén vòng ra hậu trường tìm Đằng Dực. Chỗ ngồi trong hội trường ngày càng vắng, sắc mặt các thầy cô trong ban giám hiệu thì càng lúc càng sa sầm.

Hai thầy phụ trách chương trình — thầy Giang Vệ Quốc và thầy Điền Thành — hoàn toàn không ngờ chuyện lại thành ra thế này. Đặc biệt là thầy Điền, vốn định mời câu lạc bộ nhảy Tây Du đến “giữ mặt mũi” cho đêm hội, ai dè họ chỉ giữ được phần mở màn, còn nửa sau thì... hỏng hết.

Mấy đợt nữ sinh vẫn tiếp tục lũ lượt kéo nhau đi. Những cô còn ở lại thì chẳng còn hứng thú gì, ngồi mà mắt lờ đờ. Cuối cùng, thầy Điền không chịu nổi nữa, đứng phắt dậy rồi đi thẳng ra hậu trường.

“Xong rồi, mấy cô gái kia chết chắc,” Giản Tương Tương khẽ nói.

Nguyễn Dư không đáp, chỉ nhìn về phía hậu trường.

Một lúc sau, thầy Điền quay lại, phía sau là năm chàng trai trong trang phục đỏ. Ai nấy đều đã tháo mặt nạ. Ngoài Đằng Dực ra, mấy người còn lại cũng đẹp trai chẳng kém cạnh gì.

Thầy Điền chỉ vào hàng ghế trống ở dãy thứ hai, ra hiệu họ ngồi xuống. Cả nhóm phản đối bằng ánh mắt, thầy giả vờ không thấy, còn đưa tay ấn vai Đằng Dực xuống ghế. Không còn cách nào, bốn người kia đành miễn cưỡng ngồi theo.

“Ủa, là sao đây?” Giản Tương Tương thì thầm.

“Bắt giặc, phải bắt vua trước.”

“Không, ý mình là sao thầy không đi gọi mấy cô gái kia mà lại dắt họ ra ngồi đây?”

“Dắt họ ra mới là cách giải quyết tận gốc.”

Nguyễn Dư vừa dứt lời, những cô gái trước đó bỏ ra ngoài lại kéo nhau ùa trở về. Rất nhanh, những chỗ trống trong hội trường lại kín người.

Nước cờ này của thầy Điền đúng là cao tay thật. Có điều, chắc trong lòng thầy cũng thấy hụt hẫng lắm — chuẩn bị cả buổi tối với đủ tiết mục công phu, cuối cùng lại chẳng bằng... cái gáy của năm chàng trai kia.

Nguyễn Dư cố gắng tập trung xem tiếp để “gỡ gạc” chút thể diện cho thầy, nhưng ánh mắt cô lại chẳng nghe lời, vẫn vô thức dõi theo một người — cái gáy của Đằng Dực.

Anh ngồi yên lặng, tóc tết rối nhẹ dưới ánh đèn mờ tỏ như phủ một lớp màu huyền ảo.

Thật không ngờ, người vừa đứng trên sân khấu đầy khí thế, bá khí ngút trời kia, khi rời khỏi ánh đèn lại trở nên trầm tĩnh, điềm đạm, thậm chí có phần ngoan ngoãn.

Mấy cậu bạn bên cạnh ngọ nguậy không yên, hoặc ghé tai nói chuyện, rõ ràng là chán nản. Chỉ riêng anh, dù là tiết mục tấu nói chẳng buồn cười hay bài ngâm thơ đầy nghiêm túc, vẫn chăm chú lắng nghe như bị cuốn vào.

Một người… rất biết tôn trọng và bao dung người khác.

Nguyễn Dư chợt nhớ đến ánh mắt anh nhìn cô hôm trên sân thượng, tự nhiên cảm thấy — dù anh có nghe thấy những lời vụng về hôm đó, chắc cũng chẳng sao cả.

 


Chương 3: Đằng Dực! Đằng Dực! Đằng Dực!


Trên sân khấu rõ ràng có năm người, vậy mà dưới khán đài, khán giả lại đồng thanh hô vang chỉ một cái tên:

“Đằng Dực! Đằng Dực! Đằng Dực!”

Nguyễn Dư đoán chắc anh ta là người đứng giữa - tên tóc tết kia. Từ xưa đến nay, ai nổi nhất thì đứng vị trí trung tâm, đó là luật bất thành văn.

Vừa nghĩ đến đây, đội hình trên sân khấu bỗng thay đổi. Đằng Dực từ giữa dạt về hàng sau, nhưng dù lùi vị trí, khí chất của anh vẫn khiến người ta không thể rời mắt.

“Dư Dư, nhìn kìa, bên phải ngoài cùng ấy, chính là Chu Hy Hòa - người hôm qua tớ nói trong ký túc xá đó.”

Giản Tương Tương chỉ tay về phía sân khấu.

Nguyễn Dư nhíu mày: “Hôm qua tớ không ở ký túc xá mà.”

“Hả?” Tương Tương ngẩn ra.

Thấy bạn hơi lúng túng, Nguyễn Dư vội đổi chủ đề:

“Bọn họ ăn mặc giống hệt nhau, lại còn đeo mặt nạ, cậu làm sao phân biệt ai với ai được?”

Tương Tương cười khẽ: “À, xem chỗ này nè.”

Cô kéo vạt áo của Dư, chỉ xuống phần lai áo:

“Ngay mép áo có thêu chữ cái đầu tên họ. Đằng Dực là T, Tiêu Khanh là X, Chu Hy Hòa là Z, Lâm Sam là L, còn Thải Hồng là C.”

Nguyễn Dư nheo mắt nhìn, đúng là có mấy chữ nhỏ thật, nhưng khoảng cách xa cộng thêm động tác nhanh quá, cô chẳng nhìn rõ được gì.

“Cậu biết hết mấy người này à?”

“Chứ cậu không biết sao?”

“Làm sao tớ biết được.”

“Trời ơi, đây là năm vị ‘thần’ của CLB nhảy đường phố Tây Du đấy, cả trường ai mà chẳng biết.”

Nguyễn Dư mím môi, bỗng thấy mình hình như chẳng còn thuộc về cái “toàn trường” mà Tương Tương vừa nói đến.

Tương Tương đỏ mặt, ghé sát tai cô thì thầm:

“Thật ra… tớ biết nhiều hơn người khác chút, vì Chu Hy Hòa là bạn trai tớ.”

“Cậu… từ bao giờ vậy—”

“Suỵt, nhỏ thôi!” Tương Tương nở nụ cười ngọt ngào, cắt ngang lời Dư. “Xem hết tiết mục đi, chuyện này để sau kể kỹ.”

Nguyễn Dư khẽ gật, ánh mắt lại hướng về sân khấu.

Giai điệu đang lên cao trào. Âm nhạc lúc dồn dập như mưa rào, lúc lại nhẹ như gió xuân. Năm chàng trai chuyển động linh hoạt, nhịp nhàng và dứt khoát. Mỗi cú dậm chân, mỗi cái xoay người đều tạo cảm giác mạnh mẽ, tràn đầy sức sống - thứ sức sống chỉ tuổi trẻ mới có.

Đến nửa sau bài, Đằng Dực tiến lên, bắt đầu màn Breaking.

Anh xoay người, chống tay, lộn ngược, xoay tròn—mỗi động tác đều chính xác và dứt khoát đến mức khiến người ta choáng váng.

“Á!”

“Á!!!”

“ÁÁÁ!!!”

Tiếng hét vang khắp hội trường.

Breaking vốn là điệu nhảy đề cao phong cách cá nhân, nhưng Đằng Dực biểu diễn vừa khớp với tổng thể, vừa không mang cảm giác phô trương.

Có lẽ vì chuyển động mạnh quá, đến cuối, dây đeo mặt nạ của anh bỗng bật ra.

Trong khoảnh khắc anh chống một tay giữ thăng bằng, chiếc mặt nạ văng đi xa.

Dưới ánh đèn sân khấu, khuôn mặt anh lộ rõ - góc cạnh, đẹp trai đến chói mắt. Trán lấm tấm mồ hôi, ánh sáng phản chiếu thành những tia lấp lánh, như bức tranh sống động.

Cả hội trường im lặng một giây, rồi nổ tung trong tiếng gào thét điên cuồng.

“Đằng Dực! Đằng Dực! Đằng Dực!”

Đằng Dực nhân đà, mỉm cười nghịch ngợm, còn nháy mắt một cái về phía hàng ghế lãnh đạo trường.

Cái nháy mắt ấy — vừa ngông, vừa quyến rũ.

Nguyễn Dư bị nụ cười đó làm cho choáng váng, tim cô bỗng khựng lại một nhịp.

 


Chương 2 - Chàng trai tóc tết dreadlock ấy


Nguyễn Dư còn chưa kịp trả lời thì điện thoại trong túi cô cũng reo lên.

So với nhạc chuông sôi động của chàng trai ban nãy, tiếng chuông của cô nghe đơn điệu hơn hẳn. Cô lấy điện thoại ra nhìn, là cuộc gọi từ bạn cùng phòng - Giản Tương Tương.

“Alo.” - Cô bắt máy.

“Duẫn Duẫn, lễ kỷ niệm sắp bắt đầu rồi, cậu khi nào đến?”

Sao ai cũng nhắc mình chuyện lễ kỷ niệm thế nhỉ?

Nguyễn Dư vô thức quay đầu nhìn về phía cửa — chàng trai ban nãy không biết đã đi từ lúc nào.

“Mình đến liền đây.”

“Ừ, mình giữ chỗ cho cậu nhé.”

Nguyễn Dư cúp máy, nhưng vẫn chưa có ý định rời đi ngay.

Cô mở cuốn “Tổng hợp luyện đọc nhanh”, lật lại trang “Cá chép đỏ, cá chép xanh và con lừa”, đọc lại từ đầu.

Cô chẳng hề vội vàng đến chỗ đông người, cũng chẳng sợ bỏ lỡ điều gì thú vị.

Cô biết rõ, mấy buổi lễ kiểu này chẳng khác gì buổi chào tân sinh viên kỳ trước: mở màn là bài phát biểu hùng hồn của lãnh đạo, rồi vỗ tay, rồi đến mấy tiết mục hát, múa, tiểu phẩm — nhàm chán, chẳng có gì mới mẻ.

Đi thì phí thời gian, mà không đi thì lại không được.

Lần này, cuối cùng cô cũng đọc trơn tru không sai một chữ. Nguyễn Dư khẽ thở phào, định đọc lại lần nữa thì điện thoại trong túi rung lên.

Là tin nhắn của Giản Tương Tương.

Cô ấy viết:

> “Lát nữa có trò hay đấy, cậu mà không đến sẽ hối hận đó.”

Trò hay à?

Nguyễn Dư thật sự không thể tưởng tượng được ở lễ kỷ niệm trường thì có “trò hay” gì để xem.

Nhưng rồi cô vẫn gấp sách lại, bước xuống sân thượng, đi về phía hội trường.

Tính thời gian, cũng sắp đến giờ rồi — lát nữa lớp trưởng mà điểm danh thì phiền.

Cô lớp trưởng đó, ngày nào cũng chớp chớp đôi mắt to tròn như gắn lens, chỉ chờ bắt lỗi Nguyễn Dư thôi.

Hội trường của trường nằm ở phía đông, có tuổi đời hơn sáu mươi năm, cùng niên đại với ngôi trường này.

Mái ngói xám, xà nhà đỏ, kiến trúc cổ điển mà vẫn toát lên vẻ trang nghiêm.

“Wa--!”

Vừa bước đến cửa, Nguyễn Dư suýt bị tiếng hò hét từ bên trong đẩy ngược ra.

Cô vội bịt tai lại, đứng khựng ở cửa, không dám bước tiếp.

Ai thế này? Mời được khách mời nào mà khiến cả hội trường náo loạn đến vậy?

Khi cô còn đang do dự, một bản nhạc tiếng Anh vang lên — giai điệu mạnh mẽ, tiết tấu dồn dập.

Cô không rành nhạc, nhưng cảm giác rất quen tai. Đến khi nghe hết phần dạo đầu, cô mới sực nhớ — chính là nhạc chuông điện thoại của chàng trai cô gặp trên sân thượng ban nãy!

“A a a a--!”

“Ôi trời ơi--!”

Tiếng hét của các nữ sinh vang dậy khắp hội trường.

Nguyễn Dư nhăn mày, cố chen qua đám đông, tìm đến khu vực lớp mình ở hàng ghế phía trước, ngồi xuống cạnh Giản Tương Tương.

Tương Tương quay sang, nắm chặt lấy cánh tay cô, kích động đến mức gần như run lên.

“Duẫn Duẫn! Cậu đến đúng lúc lắm! Mở màn là tiết mục nhảy đường phố đó! Không xem thì tiếc chết! Mau nhìn kìa, họ ra rồi! Ra rồi--!”

Nguyễn Dư gỡ tay Tương Tương ra, đưa mắt nhìn lên sân khấu.

Rèm sân khấu đang từ từ kéo ra. Năm chàng trai cùng mặc áo đỏ, đeo mặt nạ, đứng giữa ánh đèn rực rỡ.

Thế nhưng — chẳng hiểu sao, ngay khoảnh khắc ấy, cô chỉ nhìn thấy một người.

Anh.

Chàng trai tóc tết dreadlock.

 


Chương 1 - Cá chép đỏ, cá chép xanh và con lừa


“Nhà cá chép đỏ có một con lừa nhỏ tên Lý Lữ Lữ, nhà cá chép xanh có một con lừa nhỏ tên Lã Lý Lý. Cá chép đỏ nói con Lý Lữ Lữ của nhà mình xanh hơn con Lã Lý Lý nhà cá chép xanh. Cá chép xanh lại nói con Lã Lý Lý nhà mình đỏ hơn con Lý Lữ Lữ nhà cá chép đỏ. Vậy rốt cuộc là con lừa nhà ai đỏ hơn, hay con cá chép nào đỏ hơn…”

Nguyễn Dư mím môi, ngón tay gõ nhẹ lên trang sách. Sai rồi — lại đọc sai nữa rồi.

Cô đã đọc bài “Cá chép đỏ, cá chép xanh và con lừa” này hơn mười phút, vậy mà chưa một lần đọc trọn vẹn mà không vấp. Khó đến thế sao? Có lẽ cũng không, chỉ là cô chẳng tập trung nổi.

Nguyễn Dư tựa người vào lan can sân thượng. Từ đây nhìn xuống, cả khuôn viên trường rực rỡ cờ hoa, đèn lồng đỏ treo khắp nơi, ngay cả khung bảng rổ dưới sân cũng được ai đó trang trí bằng đèn đỏ sáng rực.

Kỷ niệm 60 năm thành lập Đại học Dương Sơn — nghe thôi đã thấy rộn ràng. Chỉ là, cô vốn không hợp với sự ồn ào. Mỗi lần nhìn người khác cười nói náo nhiệt, cô lại có cảm giác mình lạc lõng, giống như tiếng cười của họ đến từ một thế giới mà cô chẳng thể bước vào.

May mà cô chưa bao giờ ép mình phải hoà nhập.

“Cá đỏ… lừa xanh…” Sai nữa rồi — vẫn là sai ngay câu đầu.

Ngón tay cô ấn mạnh lên trang sách, để lại một vết xước mờ. Cô bỗng bướng bỉnh nghĩ thầm: Nếu lần này còn đọc sai nữa, thì mình sẽ…

Chưa kịp nghĩ ra hình phạt, sau lưng đã vang lên tiếng nhạc — một bài Âu Mỹ, nhịp điện tử mạnh, dồn dập và sôi động. Không khí yên tĩnh trên sân thượng lập tức bị phá vỡ.

Nguyễn Dư giật mình, quay đầu lại. Cô cứ nghĩ chỗ này chỉ có mỗi mình, ai ngờ còn có người khác.

Cô đảo mắt nhìn quanh, và thấy phía sau dãy máy điều hoà bên đông có một cái đầu vừa ló lên — là một chàng trai. Có vẻ anh đang ngủ, còn tiếng nhạc vừa rồi chính là chuông điện thoại của anh.

“A lô.” Giọng anh khàn, mang chút lười biếng của người mới tỉnh và hơi bất mãn. Bên kia nói gì đó, anh im lặng vài giây rồi đáp một tiếng “Ừ” dứt khoát.

Ngắt máy, anh đứng dậy.

Anh mặc chiếc hoodie đỏ rực, ánh nắng chiếu lên khiến cả người như bốc lửa, sáng rực cả góc trời. Anh phủi nhẹ bụi trên áo, rồi đi về phía cô.

Nguyễn Dư vô thức siết chặt cuốn Tổng hợp luyện đọc nhanh. Gió trên sân thượng không biết từ lúc nào thổi mạnh, làm tà váy dài của cô bay phấp phới.

Khi anh đi ngang qua, liếc nhìn quyển sách trong tay cô. Còn ánh mắt cô thì lại bị hút vào mái tóc của anh — hai bên được cắt ngắn, phần giữa lại tết dreadlock, dùng dây buộc thành một chỏm đuôi ngựa nhỏ phía sau đầu. Cầu kỳ thật đấy.

Hai người chỉ lướt qua nhau. Anh đi thẳng, cô nhìn theo bóng lưng cao gầy ấy, trong đầu vẫn lởn vởn suy nghĩ: Anh ta nằm ở đó từ bao giờ? Lẽ nào mình đọc mấy đoạn lộn xộn kia, anh đều nghe hết rồi sao…

Đang nghĩ, anh bỗng quay đầu lại. Đôi mắt đen láy của anh sáng rực trong nắng.

“Bạn học!” — anh gọi.

Nguyễn Dư ngơ ngác, chỉ tay vào mình.

Anh gật đầu.

Cô hỏi: “Gì thế?”

Anh khẽ cười: “Lễ kỷ niệm sắp bắt đầu rồi, không tham gia à?”

 

Chương sau

Lưu Ngư Vô Dạng

Tác giả: Hera Khinh Khinh

Thể loại: Hiện đại - Tình cảm

---

Giới thiệu tác phẩm:

“Cá ngược dòng nước — không chết, không dừng.”

Năm đó, cô 20, anh 21.

Anh ép cô xuống sàn phòng tập, thổ lộ tình cảm.

Cô hỏi lại:

“Anh thích em hơn, hay thích nhảy đường phố hơn?”

Bảy năm sau — cô 27, anh 28.

Cô chặn anh lại giữa hành lang quán bar, trong cơn say khướt, nói:

“Anh có thể không còn yêu em, nhưng anh tuyệt đối không được bỏ nhảy.”

Năm ấy, anh để tóc tết dreadlock, rực rỡ như ánh đèn sân khấu.

Về sau, anh giấu đi mọi hào quang, lặng lẽ biến mất giữa đời.

Đằng Dực từng nghĩ, khi cởi bỏ bộ giáp, sân khấu và giang hồ đều đã lùi về phía sau.

Cho đến khi người con gái ấy trở lại,

nhẹ nhàng lau sạch lớp bụi đã phủ lên trái tim anh suốt bao năm.

Nhiều năm uống băng, nhiệt huyết chưa nguôi.

Ngàn lần rèn giũa, giấc mơ không tan

Nguyễn Dư mãi không quên đêm Đằng Dực đội vương miện vinh quang,

ánh mắt kiên định của anh xuyên qua biển người, tìm đến cô.

Anh nói:

“Vì đam mê, quyết không đổi chí hướng.

Vì em, nguyện trọn đời không thay lòng.”

 

---

Hai phần: Thanh xuân ✦ Đô thị

Hình thức: 1×1 ✦ Kết HE


Danh sách chương:



Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2025

Hậu Ký: Nỗi Lòng Người Em Gái

 Trương Duyệt Nhiên: Nỗi lòng của người em gái


Tại Liên hoan Văn học Ma Cao năm nay, tôi tham gia một hoạt động giao lưu với nữ nhà văn người Ireland Claire Keegan.


Keegan là một nhà văn mà tôi rất yêu thích. Tôi đã đọc đi đọc lại hai tập truyện ngắn của cô ấy: Nam Cực và Bước trên cánh đồng xanh biếc.


Không chuẩn bị gì trước, tôi bắt đầu nói về truyện Đại Kiều Tiểu Kiều. Chính khoảnh khắc đó, tôi mới chợt nhận ra truyện này có một mối liên hệ nào đó với một truyện ngắn của Keegan.


[…]


Keegan từng viết một truyện ngắn tên Chị Em. Trong truyện có hai chị em gái sinh ra ở vùng nông thôn Ireland. Em gái lấy chồng lên thành phố sống cuộc đời sung túc trung lưu. Chị gái thì ở lại chăm sóc cha mẹ già, bỏ lỡ cơ hội kết hôn, nhiều năm sống cô đơn, sau khi cha mẹ mất thì thừa kế mảnh đất. Hằng năm vào mùa hè, em gái dẫn con về chơi, ở nhờ vài hôm. Nhưng năm ấy lại khác. Em gái đến rồi cứ ở mãi, không có ý định rời đi. 


Chị gái kiên nhẫn, ngày ngày hầu hạ em và đứa nhỏ, cho đến một ngày, chị bùng nổ, phơi bày sự thật: không có rèm lụa, không có máy rửa bát, tất cả đều là giả dối. Em gái đã bị chồng bỏ, trở về là để chiếm lấy đất của chị. Nhưng chị nói: "Mảnh đất này là cái giá tôi phải trả bằng ba mươi năm cuộc đời, tôi tuyệt đối không để ai cướp đi nó." 


Cuối truyện, chị đứng trước gương, giúp em chải tóc như hồi nhỏ. Em gái có mái tóc vàng dài óng ả mà chị luôn ao ước. Bất ngờ, chị cầm kéo, xoẹt một cái, cắt phăng tóc em. Em gái hoảng sợ hét lên. Truyện kết thúc tại đó.


Tình tiết "cắt tóc vì ghen tị" giữa các cô gái không phải sáng tạo độc quyền của Keegan. Mà F. Scott Fitzgerald cũng có truyện Bernice cắt tóc, kể về việc mái tóc của một cô gái xinh đẹp bị tàn phá ác liệt. Chị em có phải lời hồi đáp với Bernice cắt tóc không thì khó nói, nhưng điều đó không ngăn trở Chị em trở thành một truyện ngắn xuất sắc. Tôi yêu nhân vật chị gái đơn độc, nhẫn nhịn mà kiên cường ấy – người bảo vệ điều ít ỏi còn lại trong tay, như một cách chứng minh sự hiện diện của mình trên đời.


Tôi đọc Chị Em trong tuyển tập Nam Cực khoảng năm 2011. Dù đã đọc lại vài lần nhưng phần lớn cũng đã quên. Tôi tự gọi mình là một người đọc "dễ bay hơi" (cảm giác này giống khi tôi uống rượu – mặt đỏ, mùi nồng, nhưng vài tiếng sau như chưa từng uống). Tôi chẳng nhớ nổi câu nào trong sách, muốn trích dẫn khi viết cũng khó. Một năm sau, tôi sẽ quên hầu hết nội dung truyện, chỉ còn lại vài mảnh vụn chi tiết. Ba năm sau, nếu có ai hỏi đến, tôi còn ngại chẳng dám nhận là mình đã đọc. Không dấu vết.


Nhưng điều đó cũng có cái lợi. Tôi không bao giờ lo lắng về cái gọi là “nỗi sợ bị ảnh hưởng”. Chỉ cần thời gian đủ dài, chẳng có kiệt tác nào là không thể bị quên lãng.


---


Truyện vừa Đại Kiều Tiểu Kiều của tôi được đăng trên tạp chí Thu Hoạch năm 2017. Khi viết truyện này, tôi đã hoàn toàn quên sạch Chị Em. Thứ duy nhất tôi nhớ là chi tiết cắt tóc – nhưng đó là từ ấn tượng về Fitzgerald. Giữa Keegan và Fitzgerald, hai tác phẩm đã hòa quyện, đến mức tôi chẳng phân biệt được ai viết trước.


Nguồn cảm hứng viết Đại Kiều Tiểu Kiều là một người bạn R. tôi quen trên Douban. Cô ấy đang học tiến sĩ Kinh tế ở Thụy Điển, sang Boston trao đổi một năm. Chúng tôi gặp nhau ở Boston mùa đông. Cô ấy rụt rè nhưng toát lên nét thông tuệ sâu sắc. Cô giới thiệu tôi đọc Gilead của Marilynne Robinson, dẫn tôi đi dạo khắp Harvard phủ đầy tuyết, chỉ tôi rạp phim châu Âu nhỏ cô thường ghé (hôm ấy có một bộ phim kinh điển đang chiếu, nhưng tôi lại hứng thú đi mua áo trượt tuyết và cốc lưu niệm hơn). 


Sau đó cô về nước, chúng tôi gặp lại một lần nữa. Cô kể tôi nghe một đề tài nghiên cứu của mình, rằng sau khi Colombo phát hiện châu Mỹ, khoai tây được mang sang châu Âu, góp phần vào sự gia tăng dân số và đô thị hóa tại đây. Sau đó cô nhắc đến một câu chuyện nghe được từ một học giả nghiên cứu kế hoạch hóa gia đình: một cặp chị em – chị được sinh hợp pháp, cuối cùng tự sát vì áp lực gia đình; em là đứa con “không hợp lệ” nhưng lại sống khỏe mạnh, bình thường.


Nhờ giới thiệu của cô, tôi gặp vị học giả kia, ông tặng tôi hai quyển sách không thể công khai xuất bản về chính sách kế hoạch hóa. Tôi lại hỏi thêm về câu chuyện hai chị em.


“Em gái giờ ra sao?”


Ông nói: “Cô bé đậu đại học, đang học ở Hồ Nam.” 


"Con bé sống ổn chứ?" Tôi hỏi. 


Ông nhún vai: “Ồ, đứa đó à, có chút… vô tư quá mức.”


Tôi không viết gì cả, thậm chí không ghi chú. Tính khí “dễ bay hơi” của tôi khiến tôi nhanh chóng quên luôn. Cho đến mùa xuân 2016, tôi bệnh, nghỉ ở nhà, có nhiều thời gian, lại chợt nhớ đến hai chị em ấy. Tôi nhận ra mình vẫn canh cánh trong lòng về người em. Theo thời gian, chắc cô đã tốt nghiệp đại học, bước vào xã hội. Tôi tò mò, liệu cô đang sống ra sao, có thực sự bước ra ánh sáng chưa. Dù không có gì chứng minh cô từng sống trong bóng tối – đó chỉ là tưởng tượng của tôi. Trong tưởng tượng, cô là người có thể chất và ý chí mạnh mẽ dần lên trong đời sống thành thị, đồng thời cũng đánh mất và thỏa hiệp với chính mình. Cô vật lộn với cuộc sống, đánh đổi nhiều, đổ không ít máu, nhưng nhất định phải sống. Bởi vì cô là cô, và cũng là cả gia đình cô.


Ban ngày khi bệnh dài dằng dặc, tôi buông thả mình viết miên man. Lúc nhận ra thì đã viết hơn bốn vạn chữ. Bệnh khỏi rồi, tôi vứt nó sang một bên, chẳng buồn liếc lại. Mùa hè sau đó bận rộn, tôi viết những thứ khác. Đến cuối năm mới quay lại với truyện ấy.


---


Trong truyện có một đoạn, hai chị em đứng bên sông, thấy một đứa trẻ thả diều ngã xuống nước chết đuối. Chị gái cảm thấy mình nhìn thấy thủy quái, vội kéo em chạy. Em không nhúc nhích, đứng im tại chỗ. Đến khi đám đông giải tán, em gái leo lên cây, gỡ con diều đứa bé để lại, mang về nhà. Nhiều năm sau, chị kể với bạn trai em: “Em gái tôi là thế đấy, nó muốn gì sẽ không nói ra.”


Vậy, em gái muốn gì?


Muốn thay thế chị, trở thành đứa con duy nhất hợp pháp của cha mẹ.


Nó luôn đứng trong bóng tối, giống như những loài cây không thể đón nắng, trong lòng mọc lên những nhánh rễ cong queo, u ám.


Nếu nói Chị Em của Keegan viết về tâm sự người chị, thì Đại Kiều Tiểu Kiều là câu chuyện của người em. Nhưng câu chuyện ở làng quê Ireland và câu chuyện ở Trung Quốc tất nhiên không giống nhau.


Tôi không có chị em gái. Bạn bè tôi cũng không. Trong tuổi thơ chúng tôi, có chị em là điều sai trái. Giống như trên một cành hoa thủy vu lại mọc ra hai đóa hoa – không ai thấy đẹp, chỉ thấy dị dạng.


Trong truyện, em gái luôn phải vật lộn giữa thiện và ác – thực ra là giằng xé giữa tình thân và tự vệ. Vì tuổi thơ thiếu thốn, cô phải cẩn trọng bảo vệ phần nhỏ nhoi mình giành được. Nhưng cuối cùng cô nhận ra, có lẽ mình chẳng giành được gì cả, chẳng thể nắm giữ điều gì.


---


Nhìn lại, Đại Kiều Tiểu Kiều và Chị Em đúng là có mối quan hệ phản chiếu. Như trong Chị Em, sự trở về của em gái làm đảo lộn cuộc sống chị, thì trong Đại Kiều Tiểu Kiều, sự xuất hiện của chị lại phá vỡ sự yên ổn mà em gái gìn giữ, tạo thành một mối đe dọa.


Kỳ lạ thay, trong truyện, người chị cũng có mái tóc dài, kiêu hãnh, tỏa hương dầu gội trong đêm hè. May thay, em gái cuối cùng không cắt tóc chị – vì không cần thiết. Thực tại tàn nhẫn sẽ tự cắt đi mái tóc ấy, không cần em động tay. Cô chỉ cần đứng nhìn.


Nhưng việc lặng lẽ nhìn chị biến mất… cũng chính là cấu kết với kẻ sát nhân vô hình. Đó là khác biệt giữa Trung Quốc và Ireland. So với sự yếu thế của phụ nữ, nơi đây còn có một sự yếu thế lớn hơn: về giai cấp, về đời sống bị nguyền rủa bởi luật pháp.


Một câu chuyện về hai chị em – nếu xảy ra trên mảnh đất này – tuyệt đối sẽ không kết thúc chỉ bằng một nhát kéo cắt tóc.


---


Tên Đại Kiều Tiểu Kiều là được đặt sau này. Có một ban nhạc trùng tên đó, tôi rất thích nhạc của họ. Trong một bài hát, họ hát rằng:


“Thứ bị lãng quên sẽ không biến mất,


Chúng chỉ trốn sau gốc cây nào đó.”


Vậy nên rất nhiều điều tưởng như đã bị lãng quên… thực ra chưa bao giờ biến mất.


Chúng ta sẽ gặp lại – vào một ngày xuân, sau một thân cây lớn.


Chương trước

Chương 6: Trở Thành Một Con Người Mới

Vào đầu tháng Năm, Hứa Nghiên về Thái An một chuyến. Trường học đã khôi phục công việc cho Kiều Kiến Bân, trả lương cho ông theo chế độ dành cho giáo viên nghỉ hưu. Nghe nói số “Khoảnh khắc tiêu điểm” đó đã khiến một nhân vật lớn ở Bắc Kinh chú ý, đích thân gọi điện cho Ủy ban Kế hoạch hóa gia đình. Nhưng Kiều Kiến Bân và Vương Á Trân vẫn không hài lòng với kết quả, vì chuyện bồi thường vẫn chưa được giải quyết. Họ vẫn đang tiếp tục khiếu kiện.


Kể từ sau khi chương trình được phát sóng, họ đã nhận được khá nhiều lời mời phỏng vấn. Khả năng ăn nói của Kiều Kiến Bân ngày càng tiến bộ, cứ thấy ống kính là mắt ông lại sáng rỡ. Ông có phần đắc ý nói với Hứa Nghiên: “Các phóng viên ấy đều rất nể phục bố, cảm thấy xã hội này đang thiếu những người cố chấp như bố.”


Vương Á Trân còn mở một tài khoản Weibo, viết về những biến cố mà gia đình họ đã trải qua suốt bao năm qua. Bài viết được vài nhà báo và học giả nổi tiếng chia sẻ, rất nhiều người để lại bình luận phía dưới. Vương Á Trân đều trả lời từng bình luận một, nói chuyện hợp thì còn kết bạn QQ.


Sự quan tâm của thế giới bên ngoài khiến họ bận rộn suốt ngày, phần nào làm dịu đi nỗi đau mất con. Nhưng một khi quay lại với cuộc sống hiện tại, nhận ra Kiều Lâm vĩnh viễn không còn nữa, cảm xúc của họ lại sụp đổ.


Đèn trong nhà hỏng, không ai sửa. Trong tủ lạnh bốc mùi, vẫn còn bánh ngọt và sữa chua mà Kiều Lâm từng mua. Trên bàn, hộp sữa bột cho trẻ sơ sinh bị mở nắp, vón cục lại thành từng mảng. Trời vừa tối, gián liền bò loạn trên bàn. Thế là Vương Á Trân lại bật khóc.


Tâm trạng của Kiều Kiến Bân thì lên xuống thất thường. Có lúc ông ngồi yên lặng nhìn chằm chằm chai rượu trên bàn. Có lúc lại nổi điên, mắng Kiều Lâm bạc tình, nói đã nuôi cô khôn lớn mà cô lại phụ lòng.


Vương Á Trân sau khi khóc xong lại ngồi vào chiếc máy tính cũ kỹ, bắt đầu viết Weibo:


“Các người không biết con gái lớn của tôi tốt đến nhường nào. Nó xinh đẹp, hiểu chuyện, hoạt bát, ai gặp cũng quý. Những lúc tôi buồn, nó luôn an ủi: ‘Mẹ ơi, mọi chuyện rồi sẽ qua thôi. Trên đời này không có chuyện gì là không vượt qua được cả...’”


Viết đến đây bà lại òa khóc. Hứa Nghiên bước đến ngồi bên cạnh bà. Bà quay người lại, ôm lấy Hứa Nghiên. Hứa Nghiên nhẹ nhàng vỗ lưng bà, dỗ bà bình tĩnh lại.


Tiếng “đinh đông” vang lên từ máy tính. Vương Á Trân vội vàng ngồi dậy khỏi lòng Hứa Nghiên, lau nước mắt: “Có người trả lời mẹ rồi.” Bà lập tức cầm chuột bấm hai cái.


Hai ngày đầu mới về, Hứa Nghiên ở tại khách sạn gần đó. Đêm thứ ba, con của Kiều Lâm hơi sốt, cô ở lại trông bé, ngủ luôn trên giường của Kiều Lâm.


Khăn gối chưa thay, vẫn còn mùi dầu gội mà Kiều Lâm để lại. Hứa Nghiên nằm trên gối, nhớ lại một điều ước thời thơ ấu — một điều ước cô chưa từng thừa nhận, đó là cô mong mình được ngủ trên chiếc giường này. Không, không phải ngủ cùng Kiều Lâm, mà là ngủ một mình. Cô khao khát được trở thành đứa con gái hợp pháp, sống trong ngôi nhà tồi tàn này.


Trong suốt tuổi thơ và tuổi thanh xuân, cô từng gặp nhiều cô gái ưu tú: giàu có, xinh đẹp, thông minh. Nhưng cô không muốn trở thành họ, cô chỉ muốn trở thành Kiều Lâm. Cô muốn thay thế, chiếm lấy những gì Kiều Lâm có. Dù những thứ đó bao gồm cả đau khổ và bất hạnh, cũng không sao. Bởi cô tin rằng, vốn dĩ chúng là của mình.


Nếu không có Kiều Lâm…


Cô từng vô số lần nghĩ như vậy. Khi còn bé, cô và Kiều Lâm đứng bên bờ sông, cùng một mặt trời chiếu rọi, nhưng cô cảm thấy Kiều Lâm đứng trong nắng, còn mình ở trong bóng râm. Nếu không có Kiều Lâm… cô chỉ cần bước sang phải hai bước là có thể đi vào ánh sáng.


Điều ước thơ ấu đó vừa chân thành vừa đáng sợ, cô vẫn luôn cất giữ trong lòng, như chất độc âm thầm lan tỏa. Rồi nhiều năm sau, điều ước đó thành sự thật. Kiều Lâm không còn nữa.


Bây giờ, cô nằm trên giường của Kiều Lâm, là đứa con gái duy nhất của bố mẹ. Hứa Nghiên vùi mặt vào khăn gối, òa khóc không thành tiếng. Cô có thể rút lại điều ước đó không? Liệu mọi thứ sẽ khác đi? Kiều Lâm có thể sống hạnh phúc hơn chăng? Còn cô, có thể trở thành một con người khác?


Nhưng Kiều Lâm không còn nữa. Và cô cũng không thể bước ra khỏi bóng tối đó.


Hứa Nghiên bế con dậy.


Trong bóng tối, gương mặt non nớt của bé không có nước mắt, cũng chẳng lộ vẻ gì là buồn bã, như thể tiếng khóc ban nãy chỉ là để kéo Hứa Nghiên ra khỏi cơn đau đớn.


Đứa bé yên lặng nhìn cô. Trong đôi mắt tròn xoe kia như chất chứa cả đại dương.


Hứa Nghiên muốn sám hối trước ánh mắt ấy, nhưng càng muốn trao trọn tất cả những lời chúc phúc cho chủ nhân của nó.


Nếu lời chúc của cô cũng có pháp lực như điều ước khi còn bé kia, thì cô hy vọng – bé con này sẽ có được hạnh phúc mà cô và Kiều Lâm vĩnh viễn không thể với tới.


***


Hứa Nghiên tỉnh dậy bên cạnh Vu Nhất Minh, lúc đó là ba giờ sáng. Cửa sổ phòng trọ đóng không kín, gió lạnh luồn vào từng đợt – đã sang lập đông rồi, Bắc Kinh bắt đầu trở lạnh.


Hôm đó, Hứa Nghiên hẹn Vu Nhất Minh ăn tối, sau đó lại kéo nhau đi uống rượu. Cuối buổi, trong câu chuyện của họ, Kiều Lâm bất ngờ biến mất – như thể chưa từng tồn tại.


Hứa Nghiên vẫn nhớ ánh mắt ngỡ ngàng của Vu Nhất Minh khi nhìn mình, sau đó thì… mọi ký ức mơ hồ, lộn xộn. Cô không nhớ nổi mình đã nói gì, Vu Nhất Minh nói gì. Không nhớ họ có hôn nhau không. Có thể có chút đau… mà cũng có thể không, chỉ là cô cảm thấy: nếu đã xảy ra chuyện ấy, thì hẳn phải đau một chút.


Cô lay Vu Nhất Minh dậy. Anh ngồi bật dậy, vơ lấy quần áo dưới đất.


Bạn gái anh vẫn còn đang đợi ở nhà, lúc chưa uống say anh đã nhắc đi nhắc lại chuyện đó.


Vừa mặc đồ, anh vừa nói với Hứa Nghiên: “Anh biết em mới tới Bắc Kinh, có chút nhớ nhà. Qua vài ngày là ổn thôi.”


Ra đến cửa, Hứa Nghiên gọi anh lại, lấy balô ra lục lọi: “Chờ đã, Kiều Lâm có gửi anh một món đồ.”


Anh đứng chờ một lúc, thấy cô vẫn chưa tìm thấy, bèn nói:


“Anh phải đi thật rồi, để sau nhé.”


Rồi mở cửa, rời đi.


Chiếc bút máy ấy, cô vẫn để trong ngăn nhỏ của balô – lần trước gặp anh, cô cũng định đưa, nhưng lại quên. Có thể… cô vẫn muốn giữ lại một lý do để gặp lại anh thêm một lần nữa.


Nhưng lúc này, cô lại rất muốn trao cây bút ấy cho anh.


Cô bật đèn, đổ toàn bộ đồ trong balô ra đất.


***


Con gái Kiều Lâm vô cùng ngoan ngoãn.


Vượt qua những ngày đầu thiếu vắng mẹ, bé nhanh chóng thích nghi với cuộc sống mới. Mỗi lần bú sữa xong là ngủ, tỉnh dậy chỉ khóc vài tiếng khe khẽ, sau đó lặng lẽ chờ đợi.


Hứa Nghiên bế bé lên, bé tựa đầu vào ngực cô, dường như đang lắng nghe nhịp tim. Trên gương mặt nhỏ nhắn còn nở nụ cười mơ màng.


Mỗi lần đặt bé xuống, bé lại “ưn ưm” vài tiếng. Tim Hứa Nghiên nhói lên, cô lại bế bé lên lần nữa.


Thời tiết đã ấm lên. Cô bế bé ra ngoài, đứng dưới ánh nắng mặt trời. Hoa hoè đã nở rộ, từng cánh hoa rụng xuống dày thành lớp, gió thổi đến đâu, hoa lại tản ra rồi tụ về một chỗ.


Cô đến bên bờ sông, ngồi xuống bậc đá, muốn để bé ngủ một lúc. Nhưng bé không ngủ, chỉ yên lặng ngắm dòng sông cùng cô.


“Con có ngửi thấy mùi của mẹ không?” – Cô khẽ hỏi bé.


Bé nở nụ cười.


Đứa bé tên là Kiều Lạc Kỳ, cái tên do chính Kiều Lâm đặt, nhưng dường như chẳng ai nhớ tên con bé. Bố mẹ cô vẫn gọi bé là “đứa trẻ”, là “con của Kiều Lâm”. Họ vẫn xem bé như một phần thân thể của Kiều Lâm.


Đôi mắt tròn của bé giống hệt Kiều Lâm. Đôi lúc ngắm nhìn đôi mắt ấy, Hứa Nghiên lại nảy sinh một khao khát muốn nói chuyện với Kiều Lâm – nhưng lại không biết nên nói gì. Những điều cô muốn nói, chắc hẳn Kiều Lâm đều đã biết. Giờ đây, Kiều Lâm biết hết mọi chuyện trên đời – biết Hứa Nghiên đã trở lại, biết cô đang chăm sóc con bé, biết cô nhớ Kiều Lâm đến nhường nào…


***


Sáng sớm hôm rời đi, Hứa Nghiên lại bế bé ra ngoài đi dạo. Đi ngang qua ga tàu, cô nói với bé:


“Trong này có tàu hỏa đấy. Khi tàu chạy sẽ kêu hu… hu… rồi lọc cọc rời ga.”


“Sau này con lớn rồi, hãy ngồi tàu đến tìm dì, được không?”


Bé không cười, chỉ nhìn cô chằm chằm. Trái tim cô như thắt lại. Cô siết chặt bàn tay nhỏ bé của bé gái, không thể tưởng tượng được con bé sẽ lớn lên thế nào trong ngôi nhà nghèo nàn ấy.


Về đến nhà, Hứa Nghiên gấp mấy bộ quần áo trẻ con đang phơi trước cửa, cất vào tủ. Khi mở tủ, cô thấy một chiếc hộp giấy bị đè ở đáy tủ, hé ra một góc. Cô kéo hộp ra, mở nắp.


Chiếc váy trắng trong hộp trông không giống như trong trí nhớ của cô – vải taffeta không còn cứng, đường viền bèo cũng chẳng còn cầu kỳ như xưa. Cô mặc chiếc váy cho bé, rồi bế bé ra đứng cạnh cửa sổ. Ánh mặt trời chiếu lên mấy hạt ngọc trai nhỏ trước ngực bé, lấp lánh như những nốt nhạc vui tươi.


“Con biết con xinh lắm không?” – Cô thì thầm bên tai con bé.


Bé nằm mềm oặt trên vai cô, má xát nhẹ vào cổ cô, như đang làm nũng.


Hứa Nghiên ngồi trên tàu hỏa, tiếng còi tàu khiến tim cô khẽ rung lên. Cô nhắm mắt lại, muốn chợp mắt một lát, nhưng bên tai chỉ toàn tiếng vo ve lộn xộn.


Cô bực bội vặn nắp chai nước, uống một hơi cạn sạch, rồi dán mắt nhìn những hàng cây, những mái nhà đang vụt qua ngoài cửa sổ.


Từng chút một, cô bình tĩnh lại – và hạ quyết tâm.


Sau khi trở về, cô sẽ nói hết mọi chuyện với Thẩm Hạo Minh. Dù sao sớm muộn gì anh cũng sẽ biết. Cô muốn bàn với anh – đợi con bé lớn thêm một chút, sẽ đón bé đến Bắc Kinh. Nếu có thể, cô muốn nhận nuôi bé.


Tài xế đang đợi cô ở ga tàu, đưa cô đến nhà hàng ăn tối.


Thẩm Hạo Minh đã đặt chỗ tại một nhà hàng Nhật. Hồi mới yêu nhau, họ từng đến đó một lần. Từ cửa sổ phòng riêng lát tatami nhìn ra ngoài có thể thấy một khu vườn kiểu Nhật nhỏ xinh. Nhưng giờ đã tối, những tảng đá phủ rêu bên ngoài chỉ còn là những khối đen thẫm.


“Uống chút rượu nhé?” – Hứa Nghiên nói.


“Anh cũng định nói thế.” – Thẩm Hạo Minh mở menu rượu ra xem.


Rượu sake được mang lên, đựng trong bình thủy tinh xanh tròn trịa.


Hai người cụng ly.


Thẩm Hạo Minh hỏi: “Tiết mục lần này khi nào phát sóng?”


Cô sững lại một chút.


Thẩm Hạo Minh nhắc lại: “Tiết nục em quay trong lần đi công tác đó.”


Cô nói: “À… chắc tháng sau. Vẫn chưa biết phần hậu kỳ sẽ thế nào.”


Rồi cô hỏi anh: “Mẹ anh đi Paris chưa?”


“Chưa, tuần sau mới đi. Họ nhất quyết phải ngồi máy bay riêng của chú Từ.”


Hứa Nghiên nói: “Cũng tốt mà, bốn người ngồi trên máy bay chơi mạt chược.”


Thẩm Hạo Minh nhún vai: “Chán chết.”


Ngoài cửa sổ, bóng tối đã nuốt trọn cả khu vườn, chỉ còn một góc sáng mờ nhờ ánh đèn – rêu trên mấy hòn đá phản chiếu ánh sáng xanh u uẩn.


Hứa Nghiên uống một ly, ngẩng đầu nhìn anh:


“Anh biết không, em vẫn luôn cảm thấy anh là người rất đáng quý…”


Cô cười, nói tiếp:


“Anh biết mà, em không giỏi nói mấy lời này. Nhưng em thật sự cảm thấy anh rất tử tế, có tinh thần chính nghĩa…”


Thẩm Hạo Minh hỏi: “Sao tự nhiên em lại nói thế?”


“Với lại anh luôn bao dung em. Chúng ta khác nhau về hoàn cảnh gia đình, lối sống, em chắc chắn có nhiều điểm khiến anh không thoải mái…”


“Đừng nói mấy lời kiểu đó nữa, được không?” – Thẩm Hạo Minh ngắt lời cô.


Hứa Nghiên rót thêm rượu, áp má lên chiếc ly mát lạnh.


Cô nói: “Năm mười tám tuổi, em đến Bắc Kinh, chẳng quen biết ai. Ngoài giờ học thì đi làm gia sư, bán hàng, làm MC đám cưới… Kiếm được tiền thì mua quần áo, vào nhà hàng Tây ăn một bữa…”


“Em chỉ muốn sống một cuộc đời tử tế hơn. Anh hiểu không? Hồi nhỏ nhà em chẳng có gì cả, đến cả bàn học cũng không có, phải ngồi viết bài ở bệ cửa sổ…”


“Em rất trân trọng cuộc sống hiện tại, trân trọng anh. Cho nên em vẫn luôn…”


Cô bật khóc.


Thẩm Hạo Minh nhíu mày nhìn cô, khiến lòng cô se lại – không biết phải nói tiếp thế nào.


Phục vụ mang tráng miệng vào. Hai người im lặng ăn. Thẩm Hạo Minh rót thêm rượu cho cô, rồi rót đầy ly mình.


Hứa Nghiên uống một ngụm, lấy hết can đảm nói: “Chị họ em… người đến Bắc Kinh hồi mùa đông…”


Keng!


Thẩm Hạo Minh đặt mạnh ly xuống bàn. Hứa Nghiên sững người.


Anh thở dài, vai trĩu xuống, rồi nói: “Mấy hôm nay anh ngủ ở chỗ Phương Lôi.”


“…Ừm.” Anh lại rót một ly rượu, “Anh định mấy hôm nữa mới nói. Nhưng em khen anh như vậy… khiến anh thấy rất hổ thẹn. Anh không định giấu em, em biết mà – anh ghét nhất là dối trá.”


Hứa Nghiên mơ hồ gật đầu. Cô nắm chặt bình rượu, định rót thêm nhưng mãi không nhấc lên nổi. Trên thân bình là những giọt nước nhỏ li ti, như thể đang rỉ ra nỗi đau.


Cô nhìn bình rượu, khẽ hỏi: “Chuyện của hai người… mới bắt đầu, hay đã kết thúc rồi?”


Thẩm Hạo Minh không trả lời. Anh rút ra một điếu thuốc, châm lửa, làn khói trắng mỏng manh cuộn lên từ kẽ ngón tay.


Hứa Nghiên chống tay lên chiếu tatami đứng dậy: “Em đi trước đây. Khi nào anh nghĩ thông suốt, hãy nói cho em biết anh định thế nào.”


Cô mở cửa, đi ra ngoài. Thẩm Hạo Minh đuổi theo, khoác áo khoác lên vai cô:


“Em lại quên mặc áo khoác rồi.”


Rồi anh dang tay ôm lấy cô.


Đây là lời tạm biệt cuối cùng sao?


Hứa Nghiên chấn động, đẩy anh ra, chạy đến bên đường, vẫy taxi rời đi.


***


Về đến nhà, toàn thân Hứa Nghiên nóng ran như lên cơn sốt.


Cô cài báo thức, uống hai viên thuốc rồi nằm xuống giường.


Trong bóng tối, cô khẽ thì thầm: “Giúp tôi với…”


***


Lúc bầu trời bên ngoài dần sáng lên, cô cảm giác như Kiều Lâm đã đến, đang ngồi quay lưng lại ở mép giường, xoay đầu nhìn cô.


Ánh mắt ấy chẳng hứa hẹn điều gì, nhưng lại khiến lòng cô bình ổn lạ kỳ.


Chuông báo thức reo lên liên tục, cô vùng vẫy ngồi dậy, nhìn sang nửa giường bên kia – vẫn còn phẳng phiu, không hề có dấu vết ai từng nằm.


Cô vào nhà tắm tắm rửa, nướng hai lát bánh mì. Lúc bôi mứt mơ lên bánh, cô ăn rất chậm, từng miếng từng miếng. Ăn xong mới cầm điện thoại lên xem. Trên màn hình là một tin nhắn.


Thẩm Hạo Minh: Chúng ta chia tay đi, xin lỗi.


Cô uống cạn ly sữa, cầm ô đi ra ngoài.


***


Xin nghỉ mười ngày, công việc tồn đọng rất nhiều, Hứa Nghiên một hơi ghi hình ba kỳ chương trình.


Trong lúc nghỉ giữa giờ, biên đạo bước vào nói chuyện với cô về việc chương trình sẽ được thay đổi:


“Hoạt bát lên một chút được không? Đừng cứ ủ rũ mãi như vậy. Nếu rating vẫn thấp thế này, chương trình có khi phải dừng phát đấy.”


Hứa Nghiên đáp: “Vậy tôi đi làm chương trình thời sự.”


Biên đạo cười lớn: “Kiểu như ‘Khoảnh khắc tiêu điểm’ đó à? Không nhìn ra cô còn có tinh thần trách nhiệm xã hội đấy.”


Hứa Nghiên thay một bộ trang phục khác, ngồi trước gương dặm lại lớp trang điểm.


Cô hỏi chuyên viên hóa trang:


“Chị thấy tôi cắt tóc ngắn thì sao?”


Chuyên viên hóa trang đáp: “Ừm, cũng được đấy. Đừng để mái bằng nữa, che trán không tốt cho vận khí.”


Hứa Nghiên bật cười: “Vậy nghe chị vậy.”


Trên đường về nhà, cô rẽ vào một tiệm làm tóc. Khi bước ra khỏi đó, trời đã tối.


Gió hè lướt qua cổ mát rượi.


Cô vào cửa hàng tiện lợi mua hai cái bánh mì, rồi đi bộ về nhà.


Bên đường có một quán bar — có lẽ mới khai trương.


Cô ngó vào trong vài cái, ánh đèn bên trong thật ấm áp.


Cô đẩy cửa bước vào.


Quán bar rất nhỏ, chỉ có một người đàn ông đang nằm gục bên bàn trong góc.


Cô ngồi xuống quầy bar, gọi một ly mojito.


Người đàn ông trong góc đi tới gọi thêm một ly whisky — chính là người hàng xóm họ Canh ở căn hộ đối diện.


Anh ta gật đầu chào cô, rồi quay lại chỗ mình.


Trong quán vang lên bản nhạc điện tử u ám, như thể có điều gì đó đang mục ruỗng.


Sau khi uống xong ly thứ ba, Hứa Nghiên cảm thấy hôm nay mình nên say một lần.


Trước giờ cô chưa từng say — mấy người bạn trai trước của cô đều thích uống rượu, còn cô thì phải tỉnh táo để đưa họ về nhà.


Có người gõ tay lên mặt bàn.


Cô ngẩng đầu lên. Chủ quán dùng vẻ mặt không biểu cảm nói:


“Tôi chuẩn bị đóng cửa rồi, bạn gái tôi còn đang đợi ở nhà.”


Rồi anh ta đi đến góc quán, đánh thức người hàng xóm dậy, đứng nhìn anh ta móc tiền trong túi ra đặt lên bàn, đếm từng tờ một.


***


Hứa Nghiên ngồi trước cửa nhà bà ngoại. Ngày mai cô sẽ lên đường trở lại Bắc Kinh, hành lý đã sắp xếp xong, vẫn còn rất nhiều đồ dùng thuở nhỏ chưa xử lý.


Cô kéo những thùng giấy ra ngoài, ngồi ở ngưỡng cửa từ từ sắp xếp lại.


Kiều Lâm đi về phía này. Gió lớn, làm chiếc váy trắng trên người chị bay phần phật.


Chị cầm hai cây kem ốc quế trong tay, sữa đang tan chảy nhỏ từng giọt xuống.


Chị ngồi xuống cạnh cô, đưa cây kem vị vani cho cô.


Kiều Lâm nói: “Chị mua một cây bút máy, em giúp chị mang nó đưa cho Vu Nhất Minh nhé.”


Hai người im lặng ăn kem.


Một cậu bé sống ở viện bên cạnh đi ngang qua, tầm mười tuổi, đứng lại nhìn họ.


Kiều Lâm chỉ vào cây kem nói:


“Lần sau chị sẽ mua cho em một cái, được không?”


Cậu bé không nói gì, vẫn đứng nhìn.


Dưới đất rải đầy những món đồ lặt vặt từ trong thùng giấy.


Lọ dầu gió, hộp thiếc đựng kem dưỡng da, một miếng vải hoa tua tủa mép…


Những món đồ chẳng ra đồ chơi, vậy mà từng là báu vật thời thơ ấu của Hứa Nghiên.


Kiều Lâm nói: “Hộp kem dưỡng đó hình như là chị cho em.”


Hứa Nghiên nói: “Em đổi bằng cái cúc áo đấy chứ. Cái cúc em thích nhất.”


“Cái cúc nào cơ?” Kiều Lâm hỏi.


“Là cái cúc em thích nhất!” Hứa Nghiên tức tối nhét cây kem vào miệng, đứng dậy vào nhà rửa tay.


Đột nhiên nghe “phịch” một tiếng phía sau.


Cậu bé hàng xóm nhặt lấy một chiếc diều từ đống đồ, quay người chạy mất.


Kiều Lâm nói với cô: “Đi, mình cướp lại nó!”


Cậu bé chạy đến đầu ngõ, rẽ vào đường lớn.


Hai người bị một chiếc xe chặn lại, phải chờ mới sang được, cách một đoạn mới thấy bóng cậu bé. Nhưng họ vẫn chạy tiếp.


Lắc lư trên mắt cá chân của Kiều Lâm là một sợi lắc chân, leng keng theo từng bước chạy.


Mái tóc dài của chị tung bay trong gió, hương dầu gội sực lên mũi.


Hứa Nghiên đưa tay ra, muốn chạm vào một sợi tóc bay ngang qua.


Kiều Lâm cười, lắc đầu.


Cậu bé biến mất nơi cuối đường, nhưng họ vẫn chưa dừng lại.


Bầu trời trên đầu cuộn đầy mây đen.


Hứa Nghiên thoáng thấy cây tử đinh hương xanh um, chợt nhận ra chỉ trong khoảnh khắc, hai người họ đã chạy qua hết những con phố thời thơ ấu từng bước qua — như đoạn phim được tua nhanh, khung hình nối tiếp khung hình, không thể dừng lại.


Kiều Lâm bất ngờ kéo tay cô, chỉ lên trời.


Nơi chân trời xa nhất, một con diều màu xanh đang dần dần bay lên.


Hứa Nghiên dừng lại, cùng Kiều Lâm ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.


Con diều mang hai dải đuôi thật dài, giống như một con én thật sự.


Nó lao mình qua mây đen phía dưới, rồi lại vút bay lên.


***


Hứa Nghiên và người hàng xóm đứng dưới mái hiên của quán bar.


Người hàng xóm nói: “Hình như lại sắp mưa rồi.”


Cô bật cười: “Thì sao chứ.”


Anh nói: “Tôi mong trời mưa, như vậy đất sẽ dễ đào hơn.”


Hứa Nghiên khẽ lắc mái tóc ngắn: “Anh nói gì cơ?”


Người hàng xóm đáp: “Chó của tôi chết rồi. Tôi chuẩn bị đi chôn nó.”


“Giờ nó đang ở đâu?” Hứa Nghiên cười phá lên: “Không phải anh cho nó vào tủ lạnh đông lại rồi đấy chứ?”


Mặt người hàng xóm khẽ giật giật: “Tôi thật sự không muốn về nhà. Mình uống thêm ly nữa được không?”


Hứa Nghiên nói: “Được thôi, nhà tôi còn rượu.”


Anh hỏi: “Bạn trai cô đâu?”


“Chia tay rồi.”


“Tiếc thật. À, bao giờ tôi mới được nếm thử đồ ăn cô nấu nhỉ? Hay ngửi thấy mùi thơm từ hành lang.”


“Cũng có thể là đồ ăn đặt ngoài.”


“Không đâu, đồ giao tận nơi quanh đây tôi ăn hết rồi.”


Hứa Nghiên hỏi: “Anh không có bạn gái sao?”


Người hàng xóm cười nhạt: “Tôi thích người ta, người ta không thích tôi.”


“Chắc anh có nhiều thói quen kỳ quặc lắm.”


Anh nghĩ ngợi một chút: “Vừa tắm trong bồn vừa ăn cam… tính không?”


Mưa nặng hạt hơn, hai người bắt đầu chạy. Hứa Nghiên dẫm phải một vũng nước lớn, nước bắn tung tóe ướt hết người. Cô bật cười thành tiếng.


Họ trú dưới mái hiên. Người hàng xóm giũ nước trên người, rồi quay sang hỏi:


“À đúng rồi, chị họ cô dạo này thế nào? Đứa bé ổn chứ?”


Hứa Nghiên ngưng cười, lặng lẽ nhìn anh.


Anh nói: “Hôm đó tôi dắt chó đi dạo, cầm đèn pin quét loạn xạ, đột nhiên thấy có một người phụ nữ nằm bên bụi cây, nhìn như chết rồi. Tôi vừa định gọi bảo vệ, thì cô ấy mở mắt, nói không sao, chỉ là ngất đi thôi.”


“Tôi định đỡ cô ấy dậy, nhưng cô ấy nói muốn nằm thêm một lát. Tôi cũng ngại bỏ đi, nên ngồi bên cạnh, trò chuyện một lúc.”


Hứa Nghiên hỏi: “Chị ấy nói gì?”


Người hàng xóm ngẫm nghĩ: “Quên mất rồi… À đúng rồi, cô ấy nói: ‘Cái thai trong bụng tôi hình như rất thích Bắc Kinh, không muốn rời khỏi nơi này.’ Tôi liền bảo với đứa bé: ‘Rồi bé sẽ quay lại sớm thôi, bé sẽ lớn lên ở đây.’”


“Ừm, chị họ cô còn nói: ‘Đến lúc đó, đừng quên dắt chó của anh đến chơi với con bé nhé.’”


Hứa Nghiên bật khóc. Kiều Lâm chưa từng nói muốn giao con lại cho cô, nhưng lại chắc chắn đứa trẻ sẽ đến Bắc Kinh — có lẽ là vì chị tin vào tình cảm giữa hai người họ.


Cũng vì chị hiểu Hứa Nghiên là người thế nào, có lẽ còn rõ hơn chính Hứa Nghiên.


Trái tim cô, bị bao phủ bởi lớp vỏ của sự che giấu và ngụy trang, đến mức ngay cả bản thân cũng chẳng thể nhìn thấu.


Hứa Nghiên ngước lên trời, để nước mắt rơi chậm lại.


Cô khẽ gật đầu: “Đứa bé sẽ sớm đến thôi. Nó sẽ chơi với chú chó của anh…”


Người hàng xóm khẽ nói: “Chó chết rồi mà, tối nay tôi phải đi chôn nó…”


Hứa Nghiên thì thầm: “Anh không biết con bé ngoan đến thế nào đâu, không hề quấy, chỉ cần chọc nhẹ là cười khanh khách suốt. Là bé gái, rất xinh, mắt tròn vo, mặc váy trắng, giống như một nàng công chúa nhỏ…”


Người hàng xóm đáp: “Vậy thì… tôi nuôi một con chó khác vậy.”


Tiếng mưa rơi át đi những lời anh nói.


Hứa Nghiên đứng dưới mái hiên, lặng lẽ lắng nghe tiếng mưa bên ngoài.


Cô không biết mình có thể chăm sóc tốt cho đứa trẻ không, cũng không biết liệu sau này có vì tương lai mà ruồng bỏ con bé hay không.


Cô không dám chắc điều gì cả.


Nhưng lúc này, cô cảm nhận được hơi ấm trong lòng bàn tay.


Một vài thứ trên người cô đang dần thay đổi, sự kiên nhẫn của cô giờ nhiều hơn trước.


Có lẽ, cô nghĩ, giờ đây mình đã có cơ hội… để trở thành một con người khác.


Chương trước


Chương sau

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...