Ký túc xá có bốn người.
Ngoài Giản Tương Tương, bạn cùng phòng của Nguyễn Dư còn có hai cô gái khác - Trần Mạn Bạch và Hạ Kiều Phụng.
Mạn Bạch là cô gái hoạt bát, cởi mở, là một beauty blogger khá nổi trên mạng. Vì ngày nào cũng phải livestream cho fan, mà phòng ký túc lại chật chội, nên cô thuê riêng một căn hộ bên ngoài, hiếm khi về. Còn Hạ Kiều Phụng thì trầm lặng, ít nói đến mức có cũng như không.
Nguyễn Dư về phòng, tắm rửa xong rồi ngồi vào bàn đọc sách.
Một lát sau, Hạ Kiều Phụng cũng về. Cô ấy chào Nguyễn Dư một tiếng, cầm quần áo bước vào phòng tắm. Tiếng nước chảy rì rào nhanh chóng vang lên.
Nguyễn Dư liếc đồng hồ — sắp đến giờ tắt đèn. Cô luôn giữ thói quen ngủ đúng giờ, sinh hoạt đều đặn. Cơn buồn ngủ dần kéo đến, cô ngáp vài cái, gấp sách lại rồi leo lên giường.
Hạ Kiều Phụng ra khỏi phòng tắm trước khi tắt đèn, phơi quần áo ngoài ban công xong cũng lên giường.
Căn phòng chìm vào yên tĩnh. Nguyễn Dư vừa chạm gối đã ngủ say. Cô luôn ngủ rất ngon, thường không thức giấc giữa đêm, một mạch đến sáng.
Hôm sau là cuối tuần, nhưng Nguyễn Dư không cho phép mình ngủ nướng. Trời mới hửng sáng, cô đã dậy. Hạ Kiều Phụng vẫn còn khẽ ngáy, còn giường của Giản Tương Tương thì trống không — rõ ràng là đêm qua không về.
Theo quy định, sinh viên trường Đại học Dương Sơn bị cấm ngủ qua đêm ngoài ký túc, nhưng do quản lý lỏng lẻo nên chuyện này đã thành bình thường.
Nguyễn Dư cũng chẳng để tâm, cô nhẹ nhàng đi rửa mặt, rồi cầm theo cuốn sổ từ vựng, chuẩn bị ra công viên nhỏ trong trường để học tiếng Anh.
Trời đầu thu se lạnh, sương sớm giăng mờ khắp khuôn viên. Ánh mặt trời vừa ló rạng, hòa quyện cùng làn sương trắng tạo nên khung cảnh mờ ảo, tựa như cõi tiên.
Đi ngang hội trường, Nguyễn Dư khẽ dừng bước.
Cánh cửa lớn đóng chặt, bóng cô in mờ trên lớp kính. Cô nhìn hình phản chiếu của mình, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh năm chàng trai tối qua đang nhảy múa trên sân khấu, mồ hôi đọng sáng dưới ánh đèn.
Thanh xuân của người khác là những đêm rực rỡ như thế. Còn cô thì sao?
Nguyễn Dư siết chặt cuốn sổ trong tay.
Trong lòng vang lên một giọng nói: Cố lên, rồi sẽ có ngày mình vượt qua tất cả.
Sau khi học xong, cô đến căn-tin ăn sáng, rồi quay về phòng. Đúng lúc đó, Giản Tương Tương cũng vừa về, mặt phờ phạc vì thức trắng đêm, quầng mắt thâm đen nhưng tinh thần vẫn đầy phấn khích.
“Dư Dư, Dư Dư, câụ nghe mình nói này! Đằng Dực đúng là thần luôn! Không chỉ nhảy đẹp mà hát cũng siêu hay!” - Tương Tương vừa nói vừa khoa tay múa chân - “Tối qua ở KTV, anh ấy quyến rũ chết người! Nếu mình không có bạn trai, mình đã… ơ thôi, quên đi, mình có bạn trai rồi, người ta cũng có bạn gái, không nên nảy sinh mấy suy nghĩ phá tam quan như vậy.”
Nguyễn Dư chỉ lặng lẽ nghe, nghe đến đoạn Đằng Dực có bạn gái, cô cũng chẳng thấy bất ngờ.
Người rực rỡ như anh, làm sao lại chưa có ai bên cạnh được chứ.
“Chiều nay bọn mình lại đi chơi tiếp, Dư Dư, cậu đi không? Giải tỏa tí đi mà!” - Giản Tương Tương rủ rê, vẫn chưa từ bỏ ý định kéo cô vào nhóm bạn mình.
“Thôi, mình phải đi phỏng vấn làm gia sư.”
“Lại đi làm thêm hả?”
“Ừ.”
"Cậu vừa làm ở trường, vừa nhận việc bên ngoài, thiếu tiền đến mức đó sao?”
Nguyễn Dư hơi sững lại.
Nhận ra mình lỡ lời, Giản Tương Tương liền khoác tay Nguyễn Dư, giọng nũng nịu: "Mình không có ý đó đâu. Mình chỉ muốn nói, đừng ép bản thân quá, thỉnh thoảng cũng nên thả lỏng một chút.”
Nguyễn Dư khẽ gật đầu, mỉm cười.
“Lần sau nhé.”