Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

Chương 101: Thế Giới Ngầm (3)


Trước khi rời đi, Dịch Thu Thực và mọi người đốt sạch thi thể loài người còn sót lại, gom tro cốt bỏ vào một chiếc hộp nhỏ mà Hoắc Viễn lấy ra từ khóa không gian, định mang lên cùng túi vô trùng.

Cô hiểu bọn quái vật kia—chúng ăn được bất cứ thứ gì có thể nuốt. Nếu không hỏa táng, thi thể sớm muộn cũng sẽ biến thành thức ăn cho chúng.

Thang máy sâu hơn bảy ngàn mét dưới lòng đất trông không khác gì thang máy bình thường mà Dịch Thu Thực từng thấy, chỉ là tốc độ rõ ràng nhanh hơn nhiều.

Chưa đầy hai phút, thang máy đột nhiên rung mạnh, tiếp đó là mấy tiếng “bang bang” dội vào, như thể có gì đó ở bên ngoài đập vào cabin.

Dịch Thu Thực lập tức cảnh giác, rút thanh Tru Tà đao từ Vạn Vật Thư ra, siết chặt trong tay, mắt không rời cửa thang máy.

Cuộc gọi vẫn chưa ngắt, người đàn ông trên màn hình ảo thấy vũ khí trong tay cô thì sững lại, sau đó mới dời ánh mắt, nói:

“Không cần lo, lần nào thang máy đi lên cũng bị chúng tấn công vài đợt. Vỏ ngoài dùng hợp kim cứng nhất mà loài người từng chế tạo, cho dù chúng có gãy răng cũng không phá nổi.”

Quả thật, sau gần mười phút bị va đập liên tục, thang máy vẫn nguyên vẹn, chỉ lắc lư nhẹ khi lực tác động quá mạnh.

Dịch Thu Thực góp ý: “Tôi thấy các anh nên cân nhắc tăng cường chức năng chống chấn động.”

Người đàn ông nghiêm túc gật đầu: “Sẽ cân nhắc. Để tôi phản hồi lại cho kỹ thuật.”

Gần một giờ sau, cửa thang máy mở ra, họ đã lên tới mặt đất.

Ánh sáng nhân tạo trong cabin dịu mờ, nhưng khi cửa mở, luồng sáng trắng chói mắt—rõ ràng không phải ánh sáng tự nhiên—tràn vào. Dịch Thu Thực theo phản xạ che mặt, nhắm chặt mắt.

Vài giây sau, cô chậm rãi mở mắt ra, nhận ra bên ngoài chính là phòng thí nghiệm từng xuất hiện trong khung hình cuộc gọi.

Mọi người trong phòng đều nhìn chằm chằm vào nhóm họ. Dù qua điện thoại từng tỏ ra bình tĩnh, nhưng giờ đối diện trực tiếp, cả hai bên đều lộ rõ cảnh giác và địch ý, bầu không khí trở nên căng thẳng.

Dịch Thu Thực còn thấy một người mặc đồ bảo hộ lén lấy ra một con dao giải phẫu từ trên bàn.

Nhìn qua, đa số trong phòng là nhân viên nghiên cứu văn chức, không có vẻ nguy hiểm, nhưng Dịch Thu Thực vẫn vô thức nâng Tru Tà đao lên trước người.

Lạ là, khi cô rút đao, thay vì căng thẳng hơn, đám người kia lại đồng loạt thở phào, thậm chí có chút nhẹ nhõm.

Với thính giác nhạy bén, cô nghe thấy một người thấp giọng thì thầm: “Là Tru Tà đao, không sai rồi!”

Dịch Thu Thực nghe xong chỉ muốn lẩm bẩm: Một trăm năm trước cũng vậy, một trăm năm sau cũng thế. Người thì không nhận, nhưng nhận đao chắc chắn.

Ngay lúc căng thẳng chưa tan, nhóm người đã liên lạc với họ mới vội vã chạy tới. Nhìn thấy cảnh tượng đối đầu, người dẫn đầu nhíu mày quát:

“Ra cái thể thống gì! Mau đưa họ đi khử trùng toàn diện, chuẩn bị cả bộ đồ bảo hộ mới cho họ thay.”

Có người còn ngập ngừng: “Bên phía Đại tá…”

Người đàn ông gật đầu: “Đại tá đã xác nhận rồi, ngài ấy đang trên đường về.”

Đám người kia đồng loạt thở phào, lập tức có vài người dẫn nhóm Dịch Thu Thực đi làm khử trùng.

Cô nhanh chóng rút ra hai thông tin:

Một: Dịch Bá Nguyên hơn trăm tuổi mới chỉ là “Đại tá”.

Hai: Uy tín của anh ta trong nhóm người này thực sự rất cao.

Trên đường đi, Hoắc Viễn cau mày im lặng. Dịch Thu Thực kéo nhẹ tay hắn, thì thầm:

“Sao vậy?”

Hắn nhìn cô, chậm rãi đáp: “Anh hơi… căng thẳng.”

Dịch Thu Thực tròn mắt. Không ngờ từ miệng Hoắc Viễn lại nghe ra chữ này. Cô vội nghiêm túc hỏi:

“Anh phát hiện có gì bất thường à?”

Hoắc Viễn lắc đầu: “Không, chẳng có gì. Chỉ là không ngờ nhanh vậy đã phải gặp người nhà em, chưa chuẩn bị tâm lý thôi.”

Dịch Thu Thực: “…”

Ban nãy còn thấy rối rắm khi nghĩ đến việc gặp phiên bản “ông lão” của anh trai, giờ thì Hoắc Viễn lại đổi hẳn kịch bản.

Hắn thấy cô im lặng, còn hỏi: “Thế giới khác, nhưng anh ấy vẫn là anh trai của em, đúng không?”

Dịch Thu Thực do dự: “Chắc… cũng tính.”

Hoắc Viễn khẽ thở dài.

Không khí giữa hai người bỗng trở nên vi diệu.

Alice đứng bên chỉ thấy ngán ngẩm: Đúng là yêu vào IQ tụt không phanh… đồng đội kiểu này, mình còn biết hòa nhập sao đây.

Sau khi thay đồ bảo hộ xong, họ bước ra, thấy phòng thí nghiệm lại rộn ràng. Vài nghiên cứu viên đang vây quanh túi vô trùng chứa mảnh vảy quái vật, còn người đàn ông kia thì ôm hộp tro cốt, như đang suy nghĩ gì.

Thấy họ, anh ta đặt hộp tro xuống, tiến lại, chìa tay ra với Hoắc Viễn:

“Chào chính thức. Tôi là Minh Vệ.”

Hoắc Viễn bắt tay: “Hoắc Viễn. Đây là hai đồng đội của tôi, Alice và Dịch—”

“Dịch Thu Thực.” Minh Vệ tiếp lời: “Cái này tôi biết.”

Anh ta liếc sang hộp tro, thấp giọng: “Cảm ơn cô đã mang họ lên.”

Rồi quay sang Dịch Thu Thực: “Đại tá sẽ tới trong nửa tiếng nữa. Trong lúc chờ, các người có thể tự do tham quan phòng thí nghiệm.”

Nghe nhắc tới Dịch Bá Nguyên, tim Dịch Thu Thực chợt căng lên. Để phân tán sự lo lắng, cô hỏi:

“Thứ các anh nhờ chúng tôi mang lên rốt cuộc là gì? Nhìn quan trọng lắm.”

Minh Vệ cười khổ: “Đổi bằng vài mạng người, sao có thể không quan trọng?”

Anh ta lắc đầu, rồi nói:

“Cô là em gái Đại tá, chắc hẳn đã nghe về virus Người Đẹp Ngủ.”

Dịch Thu Thực gật đầu: “Tôi biết.”

“Virus này ký sinh trên một loài sinh vật cực mạnh dưới lòng đất, chúng tôi gọi là Satan. Sau nhiều thế hệ tiến hóa, virus đã phân nhánh, muốn chữa tận gốc phải nghiên cứu chủng nguyên thủy, mà chỉ Satan mới có.”

Dịch Thu Thực: “Các anh vừa thu được mẫu từ trên người nó.”

“Đúng, may mắn lắm mới tìm thấy một mảnh vảy của Satan.”

Dịch Thu Thực chợt nhớ đến thế giới mình: khi luật tắc hoàn chỉnh hơn, họ đã sớm có bước đột phá trước khi virus kịp phân hóa. Vậy, tại sao nơi đây dù biết không thể thay đổi tương lai vẫn kiên trì làm “việc vô ích”? Có lẽ Dịch Bá Nguyên hiểu tất cả, thậm chí cả chuyện khóa không gian đến tay cô cũng là sắp đặt của anh ấy.

Cảm xúc Dịch Thu Thực thoáng chùng xuống. Hoắc Viễn nhận ra, xoa đầu cô, rồi hỏi Minh Vệ:

“Hiện tại thế giới này còn bao nhiêu người?”

Minh Vệ nhíu mày: “Chưa đến bảy trăm triệu.”

“Trước khi virus bùng phát?”

“Hơn bảy tỷ… Anh tưởng tượng nổi không? Ban đầu Hoa Quốc phản ứng rất nhanh, cách ly và tuyên truyền đều làm tốt, tỷ lệ tử vong thấp. Nhưng vì dân số nền quá lớn, nên số người chết vẫn nhiều nhất. Một số quốc gia nhỏ, phản ứng chậm, giờ cả nước chỉ còn vài nghìn người.”

Anh ta mở cửa sổ: “Nhìn đi.”

Bên ngoài, nắng rực rỡ, bầu trời xanh trong, chẳng hề giống một thế giới đang diệt vong. Nhưng dưới ánh sáng đó là biển mộ bia, trải dài đến tận chân trời.

“Phòng thí nghiệm này tồn tại từ khi virus mới xuất hiện, trực thuộc Phi Chính cục. Những bia mộ kia, đều là nhân viên cục và phòng thí nghiệm đã ngã xuống trong suốt 150 năm qua. Bên ngoài cũng vậy, mộ nhiều hơn người.”

Minh Vệ khẽ cười tự giễu:

“Nghe Đại tá kể, thời của ông ấy, người đông đến mức vài thế hệ chen nhau trong căn hộ nhỏ, đường cao tốc lễ tết thì kẹt xe hàng giờ. Tôi chắc cả đời mình cũng chẳng bao giờ thấy cảnh tượng ấy.”

Dịch Thu Thực thấy cổ họng nghẹn lại, mắt cay xè.

Mộ nhiều hơn người.

Bảy tỷ người, nay chỉ còn bảy trăm triệu. Sáu tỷ ba mộ bia.

Cô chưa từng thấy nhiều bia mộ như vậy. Và thế giới của cô… liệu rồi sẽ ra sao?

Hoắc Viễn siết vai kéo cô rời cửa sổ, buông rèm xuống, áp tay che mắt cô:

“Đừng nhìn nữa.”

Cô run run, cố lấy lại bình tĩnh.

Minh Vệ bỗng ngập ngừng: “Hai người… là tình nhân?”

Hoắc Viễn dứt khoát nắm tay cô: “Chẳng phải rõ ràng sao?”

Minh Vệ nghiêm nghị: “Dám yêu em gái Đại tá… Khâm phục!”

Dịch Thu Thực: “???”

Hoắc Viễn: “???”

Ủa? Là em gái Đại tá thì không được yêu đương à?

Cô còn chưa kịp phản bác, giọng nói quen thuộc vang lên sau lưng:

“Hoắc Viễn, lúc anh giao dịch với tôi, tôi chưa từng nói sẽ kèm theo cả em gái tôi.”

—Dịch Bá Nguyên!

Dịch Thu Thực chưa kịp hiểu nội dung, đã vội xoay người.

Sau lưng, một thanh niên tuấn tú, khoảng ba mươi mấy tuổi, khí chất chín chắn, gương mặt có vài phần giống cô. Rõ ràng còn rất trẻ, hoàn toàn chẳng có chút “già nua” nào.

Nhưng trong đầu cô lập tức hiện ra con số hơn trăm tuổi.

Yêu quái rồi!

---

Dịch Thu Thực vẫn khăng khăng tin rằng anh trai mình đã hơn trăm tuổi.

 

Chương trước


Chương sau

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...