Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

Chương 98: Đếm Ngược Ngày Tận Thế (11)


Dịch Thu Thực đưa nước thánh cho bọn họ nghiên cứu, rồi mang khối thịt của ma cà rồng về nhà mình.

Sau khi kiểm tra chắc chắn trong nhà không có thiết bị nghe lén nào, cô đặt khối thịt kia lên bàn, bắt đầu nghĩ cách làm sao để tiêu diệt nó.

Cô nhớ đến ở thế giới trước, khi hầu tước kia bị chém bằng Tru Tà đao liền hóa thành khói đen, thế là rút đao ra, chém mạnh xuống khối thịt.

Khi thu lại đao, vết cắt vừa nứt ra đã nhanh chóng tái sinh, khép kín lại. Đừng nói là hóa thành khói đen, nó trông còn chẳng thay đổi gì nhiều.

Dịch Thu Thực lại thử lần lượt dùng dao bạc và nước thánh, kết quả vẫn gần như vậy.

Dịch Thu Thực: "!" Đây rốt cuộc đã biến thành loại quái vật gì vậy chứ!

Sớm biết thế đã chẳng mang khối thịt này về, đúng là rước thêm phiền phức.

Qua tai nghe, cô hỏi Hoắc Viễn tình hình khối thịt ma cà rồng mà bọn họ mang về. Hắn khẽ đáp:

“Hoạt tính tế bào gấp một triệu lần tế bào thường, gần như có thể vô hạn tái sinh. Đây cũng là lý do tại sao cơ thể của nó chết rồi mà khối thịt này vẫn giữ được hoạt tính cao như vậy. Tôi nghĩ, nguyên nhân khiến ma cà rồng tự lành vết thương nhanh và thi thể sau khi chết ngàn năm không phân hủy, chắc cũng do sự hoạt tính tế bào bất hợp lý này.”

Nói cách khác, ở thế giới ma pháp kia, dưới quy tắc của thế giới đó, họ có thể dùng dao bạc hay nhiều phương tiện khác để giết ma cà rồng gần như bất tử. Nhưng sang thế giới này – vốn là một thế giới khoa học, luật ma pháp mất hiệu lực – nên khối thịt này gần như không thể tiêu diệt được.

Thế thì xong đời rồi!

Dịch Thu Thực buồn bã hỏi: “Thế các anh xử lý khối thịt đó thế nào rồi?”

Hoắc Viễn: “Giao cho chuyên gia nghiên cứu.”

Dịch Thu Thực: “Anh không sợ… có kẻ nảy sinh ý đồ xấu, hay có người muốn lợi dụng nó làm chuyện không hay sao?”

Hoắc Viễn khẽ cười:

“Thu Thực, hầu hết mọi thứ vốn chẳng có thiện ác. Cái này dùng để làm việc tốt hay xấu là do con người quyết định. Ở thế giới khác có thể có kẻ vì lợi ích mà làm điều mờ ám, nhưng ở thế giới của tôi, tuyệt đối sẽ không. Ít nhất, cho đến nay vẫn vậy.”

Dịch Thu Thực ngạc nhiên: “Tại sao?” Thế giới này thật sự toàn tốt đẹp cả sao?

Hoắc Viễn: “Vì thế giới của tôi từng trải qua chiến tranh. Nó hủy diệt gần một nửa nhân loại, nửa còn lại đều hiểu rõ vũ khí vượt khỏi kiểm soát sẽ gây hậu quả gì. Nên chẳng ai dám tùy tiện thử nữa.”

Nghe hắn nói vậy, Dịch Thu Thực càng quyết tâm phải xử lý nó tận gốc.

Cô gọi Yia ra. Đã không thể tiêu diệt bằng công nghệ, thì dùng ma pháp vậy.

Hai người thử suốt cả đêm, cuối cùng tận mắt nhìn thấy Yia khiến khối thịt kia hóa thành tro bụi, không còn sót gì. Để chắc chắn, cô còn triệu hồi một ngọn lửa thiêu sạch luôn cả tấm khăn trải bàn từng dính khối thịt kia.

Xong xuôi, cô ngã xuống sofa, cảm giác không chỉ tảng đá lớn mà cả ngọn núi trong lòng đều rơi xuống. Cuối cùng cũng yên tâm.

Trưa hôm sau, Phi Chính Cục thông báo kết quả kiểm tra năng lực của cô.

Thực ra Dịch Thu Thực không quá muốn xem kết quả, nhưng sự tò mò khiến cô phải đi.

Nhân viên nói:

“So với lần trước, năng lực của cô tăng thêm mười phần trăm. Đây chỉ xét về cường độ. Còn về cách sử dụng và mức độ chính xác thì không thể kiểm tra, cái đó phải do cô tự điều khiển.”

Họ đưa cô năm sáu tờ giấy chi chít số liệu, biểu đồ và thuật ngữ chuyên ngành. Dịch Thu Thực vốn chẳng kiên nhẫn đọc, chỉ biết năng lực của mình đã tăng cường.

Cô hỏi: “Hiện tại tôi xếp ở mức nào so với những dị nhân khác?”

Người kiểm tra thành thật trả lời: “Trong số dị nhân đã đăng ký, chưa có ai đủ sức đối đầu với cô.”

Cô suýt thì buột miệng hỏi “vậy còn Dịch Bá Nguyên thì sao?”, nhưng kịp nuốt lại.

Năng lực tăng cường xong, cô lại bị Phi Chính Cục đưa đến cái hố khổng lồ lần trước – nơi sụp xuống tạo thành vực sâu nhưng chẳng có sinh vật nào bò lên.

Người phụ trách hôm trước lại xuất hiện, nói với cô:

“Lần trước cô nói có dấu vết bị kéo đi, như thể những sinh vật đó bị một loài lớn hơn lôi xuống. Chúng tôi đã xuống hố thu thập hàng trăm manh mối, cuối cùng tìm được một loại DNA hoàn toàn khác với bất cứ sinh vật ngầm nào từng biết. Tạm đoán đó chính là sinh vật mạnh hơn mà cô nói.”

Dịch Thu Thực thấy chẳng lành.

Quả nhiên, ông ta thở dài rồi nói tiếp:

“Chúng tôi có một suy đoán sơ bộ, nhưng không hay lắm. Cô muốn nghe không?”

Cô trầm giọng: “Nói đi.”

“Chúng tôi đoán dưới lòng đất tồn tại một hệ sinh thái hoàn chỉnh, có chuỗi sinh học đầy đủ, thậm chí có thể có trí tuệ như loài người. Khi mới bắt được sinh vật đầu tiên, chúng tôi đã nghi ngờ như vậy.

Nhưng điều lạ là, nếu có hệ sinh thái hoàn chỉnh, sinh vật sẽ không tự rời bỏ chuỗi thức ăn, càng không di cư quy mô lớn lên mặt đất. Nó giống như loài người bỗng dưng dọn xuống lòng đất để sống, quá vô lý, cô hiểu chứ?”

Cô bất giác nghĩ đến thế giới của Hoắc Viễn và Alice – vì chiến tranh, phóng xạ, thiên tai mà loài người buộc phải xuống lòng đất. Đó là bước đường cùng. Đến tận bây giờ, họ vẫn muốn quay lại mặt đất.

Dịch Thu Thực gật đầu: “Tôi hiểu, nói tiếp đi.”

“Ban đầu chúng tôi nghĩ là do thiếu thức ăn nên chúng mới bò lên. Suy đoán này tồn tại cho đến khi phát hiện ra cái hố.”

Nói đến đây, ông ta ngừng lại, như chờ cô hỏi “tại sao”. Nhưng Dịch Thu Thực đã mất tập trung.

Nếu là người bình thường, thấy sinh vật dưới lòng đất giết người, ai còn bận tâm tại sao chúng lên mặt đất? Trong truyện tranh hay tiểu thuyết, phản diện xuất hiện có bao giờ cần lý do đâu?

Với cô, chỉ cần gắn mác “phản diện” là mọi hành vi phi lý đều hợp lý rồi.

Đến khi thấy ông ta im lặng hơi lâu, cô mới bừng tỉnh.

Cô ho khan một tiếng: “Tiếp đi.”

“Sau khi phát hiện hố, và dựa vào vết kéo mà cô nói, chúng tôi lại đoán: có thể những sinh vật kia chạy lên mặt đất để trốn tránh loài khổng lồ kia. Theo nghiên cứu hiện tại, giả thuyết này có độ chính xác khoảng 80%.”

Dịch Thu Thực lại liên tưởng đến cảnh loài người dưới lòng đất trong thế giới của Hoắc Viễn và Alice.

Rời khỏi chuỗi sinh thái vốn có, tiến vào một thế giới xa lạ chưa từng biết, đúng là giống như “chạy trốn”.

Cô nhíu mày: “Nếu theo giả thuyết đó, lòng đất vốn có chuỗi sinh học cân bằng, sao lại xuất hiện một sinh vật… không có thiên địch, còn dồn tất cả loài khác chạy trốn?”

Người phụ trách lắc đầu: “Chúng tôi không rõ. Nhưng… giờ chúng tôi nghi ngờ, virus Ngủ Mê cũng do loài sinh vật bí ẩn đó mang theo, và khi chúng chạy lên mặt đất mới lây sang loài người.”

Dịch Thu Thực giật mình nhìn ông ta: “Sao lại chắc như thế?”

Người phụ trách: “Phân tích từ gene của nó.”

Ông quay đầu nhìn cô, nghiêm túc hỏi:

“Mỗi lần cô đi thế giới khác đều mang về sức mạnh vá lại quy tắc thế giới. Đúng là bệnh Ngủ Mư được khống chế, nghiên cứu trị liệu cũng có tiến triển. Nhưng tôi nghĩ nguồn gốc không phải virus, mà là sinh vật kia. Cô thấy sao?”

Dịch Thu Thực ngẩng lên nhìn thẳng: “Đó là ý ông, hay ý của các ông?”

Ông ta thoáng khựng lại: “Ý tôi.”

Cô lạnh mặt:

“Thế giới pháp tắc phán định, nguyên nhân dẫn đến diệt vong chính là virus, nên nó mới thanh trừ virus. Ông hiểu ý tôi chứ? Nghĩa là, virus mới là vô giải. Còn sinh vật kia hoặc sẽ bị tiêu diệt, hoặc không đủ sức uy hiếp. Nó vốn có cách giải.”

“Cái hủy diệt nhân loại, chỉ là virus.”

Người phụ trách ngẩn người thật lâu, rồi gật đầu: “Tôi hiểu.”

Trong vài ngày tiếp theo, sau cuộc thử thăm dò mập mờ đó, Phi Chính Cục không hề kiểm tra thêm lần nào. Dịch Thu Thực yên ổn chờ đến lần xuyên không kế tiếp.

Hoắc Viễn báo trước một ngày sẽ rời đi. Cô chuẩn bị sẵn hành lý, mặc thêm lớp áo giáp làm từ da sinh vật ngầm kết hợp công nghệ cao mà Phi Chính Cục đưa cho lần trước.

Rồi xuyên qua.

Cô chịu đựng cơn choáng váng quen thuộc, đã chuẩn bị sẵn tâm lý rằng mở mắt ra sẽ lại không thấy Hoắc Viễn và Alice. Nhưng vừa mở mắt, hai người họ lại đứng ngay bên cạnh, cau mày quan sát xung quanh.

Ơ? Lần này may mắn thế à?

Dịch Thu Thực chống tay ngồi dậy, dụi mắt tỉnh táo rồi cũng nhìn quanh.

Dưới chân là đất đen, xung quanh là đất lẫn đá, trên đầu… cũng toàn đất đen.

Bọn họ bị truyền thẳng vào mộ ai sao?


Chương trước


Chương sau

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...