Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

Chương 108: Thế Giới Ngầm (10)


Dịch Thu Thực khóc nức nở như một đứa trẻ bị ấm ức, đôi mắt đỏ mọng, chẳng còn chút hình tượng nào. Cô khóc dữ quá đến mức khi muốn ngừng lại thì vẫn không kìm được mà nấc lên từng chập.

Hoắc Viễn thở dài, dứt khoát bế cô theo kiểu bế trẻ con, rồi bước ra khỏi phòng:

“Anh đưa Thu Thực ra ngoài dỗ dỗ.”

Dịch Bá Nguyên nhắm mắt, chỉ phẩy tay, chẳng nói thêm câu nào.

Một lát sau, văn phòng yên ắng trở lại. Dịch Bá Nguyên mở mắt, thấy Alice vẫn chưa đi. Anh có chút bất ngờ, nhưng vốn ít giao tiếp với cô nên chỉ khách sáo hỏi:

“Còn chuyện gì nữa không?”

Alice đáp: “Tôi muốn nói với anh vài lời.”

Dịch Bá Nguyên gật đầu: “Cô nói đi.”

Alice không nhìn anh, chỉ hơi nghiêng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Trời đã tối hẳn, trên cao là vầng trăng cong mảnh.

“Tôi không có anh chị em,” cô nói, “nhưng tôi biết anh là một người anh tốt. Không mấy ai chịu vì em gái mình mà làm nhiều đến vậy.”

Dịch Bá Nguyên nhếch môi: “Tôi còn tưởng cô sẽ trách tôi một trận chứ. Không ngờ còn khen tôi… cảm ơn.” Anh cười, nhưng trong mắt lại chẳng có chút ý cười nào. “Thật ra tôi không tốt như vậy đâu. Lúc nhỏ, tôi toàn để mặc con bé, ở cô nhi viện thì chỉ biết dẫn nó đi gây chuyện. Có lúc nóng giận còn đánh nó. Sau này học y, giải phẫu động vật trước mặt nó cũng chẳng tránh. Thật lòng mà nói, nó lớn lên được đàng hoàng như thế khiến tôi cũng kinh ngạc.”

Hồi con bé còn sống, anh chưa từng cảm thấy việc có một cô em gái là chuyện đáng kể, thậm chí có lúc thấy phiền phức. Trẻ tuổi, lại là người thừa kế duy nhất của Vạn Vật Thư, anh mạnh mẽ, kiêu ngạo, từng ngạo nghễ bước vào giới dị nhân, kẻ nào cũng dám đắc tội.

Nếu chỉ một mình thì chẳng sao, ai gây sự thì đánh lại. Nhưng anh còn có cô em gái yếu ớt, chỉ là người thường. Anh sợ liên lụy tới nó, nên mới bất đắc dĩ rời xa giới dị nhân.

Trong lòng anh từng đầy bất cam, còn oán giận, đến mức có nửa năm lạnh nhạt với Dịch Thu Thực. May mà con bé vô tâm, chẳng hề nhận ra, nếu không, có lẽ hai anh em đã xa cách từ đó.

Rồi… Dịch Thu Thực đột ngột biến mất khỏi cuộc đời anh. Lúc đó anh mới hiểu, người duy nhất còn lại bên cạnh mình quan trọng đến thế nào.

Khi cô chết, dù anh đang hôn mê nhưng vẫn còn ý thức. Trái tim như bị xé rách, anh cảm nhận rõ ràng có thứ gì đang rời xa mình, mà anh thì bất lực nằm trên giường bệnh.

Hai ngày sau, bác sĩ chủ trị hờ hững nói: “Bệnh nhân này, em gái chết rồi.”

Chỉ khi ấy anh mới hiểu, bản thân đã mất hết tất cả, chỉ còn lại cô độc.

Sau khi lập kế hoạch này, anh từng hoang mang, tự hỏi rốt cuộc mình đang làm gì. Em gái thật sự của anh đã chết, cho dù cứu được một Dịch Thu Thực ở thế giới song song thì có ý nghĩa gì?

Anh đặt tay lên ngực, thì thầm: “Có lẽ tôi chỉ ích kỷ, làm tất cả chỉ để lòng mình được yên.”

Alice lắc đầu: “Anh coi thường mình quá.” Cô ngừng lại, thở dài: “Chuyện hôm nay của Thu Thực, anh đừng để trong lòng. Một người thường, đi qua bao nhiêu thế giới mà không mắc vấn đề tâm lý đã là điều lạ rồi. Chắc là dồn nén lâu quá, giờ mới bùng nổ thôi, không nhắm vào anh đâu.”

Dịch Bá Nguyên mỉm cười: “Cô ở lại chỉ để nói đỡ cho em gái tôi?”

Alice cũng cười: “Không chỉ thế. Tôi còn muốn nói, nếu có kẻ nào dám nhắm vào chúng ta, thì cứ để họ đến. Đội cứu thế này chưa từng nhận thua bao giờ.” Cô ngừng một chút, rồi thêm: “Tất nhiên, vẫn phải cảm ơn anh đã che chắn cho bọn tôi. Dù chỉ là lũ rệp, xử lý từng đứa cũng phiền phức.”

Nói xong, Alice rời đi. Văn phòng rộng lớn chỉ còn lại Dịch Bá Nguyên một mình.

Anh nhìn cánh cửa đã đóng, khẽ nói: “Không có gì.”

---

Hoắc Viễn bế Dịch Thu Thực về phòng nghỉ trong phòng thí nghiệm, vào nhà tắm thấm khăn ấm rồi nhẹ nhàng lau mặt cho cô.

Cô nấc một cái, nhìn hắn, muốn nói lại thôi.

Hoắc Viễn cười khẽ: “Muốn hỏi gì à?”

Dịch Thu Thực do dự, rồi nhận khăn tự lau mặt, khàn giọng:

“Vừa rồi em có phải mất mặt lắm không?”

Cô đã bình tĩnh lại, bắt đầu lo giữ thể diện. Nhưng Hoắc Viễn chỉ thấy thương.

Hắn từng trải qua chiến tranh, chứng kiến biết bao người lính và dân thường mắc chứng rối loạn tâm lý sau sang chấn. Người mạnh mẽ đến đâu cũng có lúc gãy. Một cô gái bình thường đi qua từng ấy thế giới, không sụp đổ mới là kỳ tích.

Ngay từ đầu, khi nhận cô làm đồng đội, hắn còn phải tự học thêm tâm lý học, bởi biết rằng áp lực này đủ đè gãy bất cứ ai. Nhưng Dịch Thu Thực lại kiên cường đến khó tin.

Dù vậy, chẳng ai có thể mãi không gợn sóng. Dồn nén lâu ngày, vỡ òa như hôm nay cũng là bình thường. Thấy cô khóc, hắn vừa đau lòng vừa… nhẹ nhõm.

Hắn cố ý trêu: “Giờ thấy xấu hổ rồi à?”

Dịch Thu Thực im lặng chốc lát, rồi nói:

“Thật ra em nghĩ mãi, cũng không hiểu sao anh lại thích em. Nếu em là đàn ông, chắc chẳng bao giờ chọn một đứa con gái như em.”

Hoắc Viễn xoa cằm, thở dài: “Anh cũng không biết tại sao nữa.”

Cô nhắm mắt đoán mò:

“Có phải vì lần đầu em mặt dày hôn anh không? Dịch Bá Nguyên từng bảo, con gái theo đuổi con trai dễ như tờ giấy mỏng. Anh chắc lần đầu bị người ta hôn chứ gì?”

Hoắc Viễn gõ nhẹ đầu cô: “Toàn nghĩ linh tinh. Dịch Bá Nguyên gần bốn mươi mà còn chưa yêu đương gì, em học được gì từ anh ấy chứ.”

Dịch Thu Thực lầm bầm: “Nhưng mà em dùng cách anh ấy nói thật sự theo đuổi được anh. Cũng đâu tệ.”

Hắn bật cười: “Em tưởng anh dễ lung lay thế sao, chỉ cần một cái hôn là thích em?”

Cô ấp úng: “Vậy thì…”

Chưa kịp nói hết, môi đã bị hắn chặn lại.

Hoắc Viễn không còn muốn kiềm chế nữa. Bàn tay hắn siết nhẹ cổ cô, khàn giọng nói:

“Nhắm mắt lại.”

Dịch Thu Thực lập tức nghe lời, tim đập loạn.

Vài phút sau, hắn buông ra, khẽ vuốt tóc cô. Đôi môi cô tê dại, chạm lên má thấy còn nóng ran. Nhìn lại, môi hắn cũng đỏ rực, gương mặt lạnh lùng bỗng nhuốm sắc dịu dàng.

Hoắc Viễn khẽ nói:

“Thật ra Alice nói đúng, anh vốn là người miệng cứng lòng mềm. Nếu anh không muốn, em chẳng thể nào hôn được anh từ đầu.”

Dịch Thu Thực ngẩng lên, chỉ thấy tai hắn đỏ bừng.

Cô sững lại, nỗi buồn ban nãy tan biến đi đâu mất.

Cố làm ra vẻ thản nhiên, cô nói:

“Vậy em cũng không coi như tự mình đa tình nữa. Nhưng mà anh biết đấy, người yêu nhau đến cuối cùng vốn chẳng nhiều. Giữa chúng ta còn có bao trở ngại, có khi— ái da!”

Chưa nói hết câu, đầu đã bị gõ một cái.

Cô ngẩng lên, thấy hắn mặt lạnh, lần này là thật sự tức giận chứ không phải giả vờ.

Cô lập tức im bặt, ngoan ngoãn cuộn trong lòng hắn.

Hoắc Viễn nhìn xuống, cô lại cúi đầu chẳng dám nhìn.

Hắn chậm rãi nói:

“Anh từng lừa em bao giờ chưa?”

Dịch Thu Thực lắc đầu: “Chưa.”

“Anh nói rồi, chỉ cần còn sống, nhất định sẽ tìm được em.”

Hắn thở dài:

“Dịch Bá Nguyên còn có thể dựng cả một ván cờ lớn để đưa chúng ta đến thế giới này. Tại sao em lại không tin rằng anh cũng có cách tìm thấy em?”

 

Chương trước


Chương sau

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...