Thứ Tư, 24 tháng 9, 2025

Chương 15: Giới Tính Bí Ẩn


Cổ Triệu trong trạng thái ngẩn ngơ trở về nhà.

Căn hộ do Liên Minh phân phối chỉ chú trọng tính thực dụng, không hề có vật trang trí nào. Tông màu duy nhất là đen và bạc. Đồ đạc cá nhân của Cổ Triệu vốn đã ít, nên căn nhà này dù có người ở vẫn lạnh lẽo, chẳng có chút hơi ấm sinh hoạt.

Nhưng đối với Cổ Triệu, giá trị lớn nhất của một căn nhà chỉ là che mưa che gió. Chỉ cần đáp ứng được điều kiện cơ bản ấy, còn lại nhà đẹp hay xấu, có phong cách hay không, chẳng quan trọng. Vì vậy, căn hộ của Liên Minh ngược lại rất hợp ý cô – cơ sở hạ tầng chắc chắn, bền bỉ.

Ngồi ngây người trên sofa một lúc, cuối cùng cô cũng hạ quyết tâm, chạy vào phòng ngủ, lấy ra một chiếc mũ bảo hộ màu bạc rồi đội lên đầu.

Đây là loại “mũ chiếu phim” cá nhân, một thiết bị giải trí giá rẻ, tạo cảm giác như đang xem phim trong đầu – vừa riêng tư, vừa không làm phiền ai. Ưu điểm lớn nhất với Cổ Triệu chính là… rẻ.

Cô nhấn nút khởi động, nhắm mắt lại. Trong đầu hiện lên giao diện tìm kiếm.

Ngập ngừng một chút, cô thầm nghĩ: “Cổ Triệu truyện - Tận Thế Tuyệt Ái.”

Còn nhớ lúc ở Đại học Liên Minh, cô từng bị ép xem khoảng nửa tiếng một bộ phim truyền hình lớn, hình như… được dựng dựa trên nguyên mẫu là chính cô. Cú sốc khi đó chẳng kém gì ngày cô ngẩng đầu trước bệnh viện rồi thấy hai mặt trăng trên bầu trời.

Tại sao cô lại nói là “hình như”? Vì trong “Tận Thế Tuyệt Ái”, ngoài vài cái tên quen thuộc ra thì chẳng có điểm nào khớp với thực tế. Cảm giác của cô là bọn họ chỉ đơn giản lấy trùng tên. 

Điều khiến cô sững sờ nhất: nhân vật chính Cổ Triệu trong phim là nam.

Màn hình hiện ra phần thông tin phim:

Cổ Triệu truyện - Tận Thế Tuyệt Ái (Sản xuất năm 454 Tinh lịch)

Nam chính: Cổ Triệu (diễn viên Kim Huy thủ vai)

Nữ chính: Ngải Lê (diễn viên Minh Khê thủ vai)

Tóm tắt: Huyền thoại Cổ Triệu – từ thiếu niên đến thanh niên, hai mươi lăm năm đầy sóng gió của anh che giấu bao nhiêu bí mật? Trong thành trì xác sống, cái ngoái đầu nhìn lại ấy, ai mới là tình yêu duy nhất trong đời anh…

Cổ Triệu nhìn chằm chằm vào chữ “nam chính: Cổ Triệu”, tâm trạng rối bời.

“Biên kịch chỉnh sửa thì cũng vừa thôi chứ… khi nào mà tôi thành đàn ông rồi?”

Điều đáng giận hơn cả: diễn viên thủ vai cô lại cực kỳ đẹp trai, chuẩn gu thẩm mỹ của cô luôn. Nữ chính thì xinh đến mức khiến phiên bản thật ngoài đời của Ngải Lê cũng bị lu mờ.

Nếu là lúc khác, chỉ cần nhìn nhan sắc này thôi cô chắc chắn sẽ xem. Nhưng bây giờ…

Cổ Triệu lặng lẽ thoát khỏi giao diện. Dù nam chính có đẹp đến đâu, cô cũng không muốn xem bộ phim tô vẽ câu chuyện tình “tuyệt ái” giữa mình và Ngải Lê.

Năm trăm năm rồi, chẳng lẽ cô không đủ tư cách được coi là một nhân vật lịch sử sao? Người đời rốt cuộc nghĩ gì vậy, ngay cả giới tính của cô cũng có thể tùy tiện bịa đặt?

Cô tháo mũ ra, mở mạng tinh vân, gõ tìm kiếm hai chữ “Cổ Triệu”.

Thông tin bật lên đủ loại, tạp nham lộn xộn. Cô tùy tiện chọn trang đầu tiên – phần tiểu sử nhân vật. Vừa đọc câu đầu tiên, lòng đã lạnh đi một nửa:

“Thời kỳ di dân liên tinh, vì nguyên nhân không rõ, toàn bộ dữ liệu về anh hùng tận thế Cổ Triệu đã bị hủy. Hiện không còn bất kỳ hình ảnh hay văn bản nào lưu lại. Tất cả tư liệu hiện có đều đến từ lời kể miệng và truyền thuyết dân gian. Nhưng điều kỳ lạ là, về giới tính của Cổ Triệu luôn có tranh cãi: một số nhân chứng khẳng định đó là nam, số khác quả quyết là nữ…”

Thì ra đã trăm năm sau khi cô bị chôn vùi dưới băng, thế hệ của cô gần như không còn nữa. Những gì còn sót lại chỉ là lời kể truyền miệng. Thậm chí, người tự nhận là “hậu nhân” của Cổ Triệu cũng chưa chắc có liên hệ gì thật sự.

Cổ Triệu bật cười, gõ ngón tay lên bàn.

Thời còn sống, thông tin về cô đã là tuyệt mật, dân thường hoàn toàn không thể tiếp cận. Người ta lấy lý do “bảo vệ an toàn cá nhân” để phong tỏa mọi tư liệu, nhưng thực chất là muốn cô và thế giới thường dân tách biệt. Sau này, khi cô “chết” trong biển Thái Bình Dương, họ lại càng có lý do chôn vùi tất cả.

Khi cô phá cấp mười bốn, trở thành dị năng giả duy nhất đạt cấp ấy, danh tiếng của cô dù bị kìm nén vẫn không thể che giấu. Thế là bọn họ gắn chặt tên “Cổ Triệu” với “Đội Câm Lặng”. Mọi người đều biết đến một đội ngũ vô địch, và “đội trưởng Cổ Triệu – dị năng giả cấp mười bốn”, chứ ít ai nhắc đến cá nhân cô.

Đợi đến khi cô “chết rồi”, việc xóa sạch tên tuổi cá nhân lại càng dễ dàng.

“Nguyên nhân không rõ ràng dẫn đến mất dữ liệu” – nói cho cùng, có lẽ chỉ duy nhất hồ sơ của cô bị “mất”.

Con người vốn giỏi quên lãng. Chỉ cần có ai đó cố tình làm mờ đi, một cái tên huy hoàng đến đâu cũng chỉ cần hai thế hệ là biến mất khỏi trí nhớ.

Giờ thì cô hiểu vì sao lại có chuyện giới tính của mình thành bí ẩn. Năm mười mấy tuổi, nửa khuôn mặt cô từng bị hủy, vóc dáng lại cao, ra ngoài thường mặc nam trang cho tiện. Lúc đó quả thực nhiều người nhầm cô là con trai. Nhưng sau khi gặp Ngải Lê, mặt đã chữa lành, ai còn nhầm nữa ngoài kẻ mù?

Ấy vậy mà giờ thành ra “giới tính không rõ”…

Cổ Triệu nhớ đến câu đùa của Bách Cảnh Hoán năm xưa: “Nếu cô chết, bọn họ sẽ tìm cách khiến hậu thế không còn biết Cổ Triệu là nam hay nữ.” Lúc đó cô tưởng anh ta nói chơi, hóa ra lại đúng đến mức lạnh lẽo.

Lướt thêm vài dòng, cô phát hiện cả bài “tiểu luận” dài chỉ có đoạn đầu nhắc đến mình. Thế là thoát ra, tiếp tục xem các kết quả tìm kiếm khác:

[Đồng nhân Cổ Triệu] Lần đầu gặp gỡ cùng anh…

Đạo diễn Elvin làm lại Cổ Triệu truyện, khẳng định Cổ Triệu là nam…

Phim Hoang Vu khởi động casting, điểm qua những nữ diễn viên phù hợp vai Cổ Triệu…

Phân tích vì sao giới tính Cổ Triệu thành bí ẩn, liệu thời Đại Di dân có cố tình làm mờ anh hùng…

Giải mã mức độ khủng bố của dị năng hệ tinh thần của Cổ Triệu…

Điểm danh các diễn viên từng thủ vai Cổ Triệu – đâu mới là hình tượng bạn yêu thích?

Cổ Triệu nhìn một vòng, không có lấy một đề mục khiến cô muốn nhấn vào. Nhưng cô hơi bất ngờ: sau năm trăm năm, cái tên mình vẫn còn độ hot. Cô vốn nghĩ họ đã xóa sạch từ lâu.

Cùng lúc đó, Yến Dương Sơ ngồi trong phòng làm việc, nhíu mày nhìn trợ lý Owen mở cho anh một bộ phim.

—“Câm Lặng.”

Anh lạnh giọng hỏi:

“Cậu đang làm cái gì vậy?”

Owen chắc nịch đáp:

“Giúp ngài khôi phục trí nhớ! Ngài không biết đâu, trước khi mất trí nhớ, thần tượng thời niên thiếu của ngài chính là Cổ Triệu. Bộ phim ngài thích xem nhất về người đó cũng là Câm Lặng. Ngài còn từng bàn kịch bản với đạo diễn, làm ông ta hết hồn!”

Yến Dương Sơ chau mày sâu hơn. Anh thực sự không muốn thừa nhận “thằng nhóc ngu ngốc thần tượng Cổ Triệu” lại chính là mình.

Nhưng khi nhạc mở đầu phim vang lên, cả thân thể và tinh thần anh lại theo bản năng mà thả lỏng.

Anh: “…”

Khốn thật, đúng là mình rồi!

Mấy ngày qua, anh đã nghe nhiều về tranh cãi giới tính của Cổ Triệu. Trên mạng, fan còn chia phe nam – nữ, cãi nhau ầm trời, như muốn đánh nhau vì bảo vệ “giới tính” của thần tượng.

Anh bắt đầu tò mò: trước khi mất trí nhớ, mình là phe nam hay phe nữ?

Anh hỏi thẳng.

Owen ngạc nhiên:

“Ngài chỉ thích nhân vật lịch sử Cổ Triệu thôi, chưa từng hạ mình cãi nhau chuyện giới tính đâu.”

Yến Dương Sơ thở phào.

Owen nghĩ thêm, bắt chước giọng điệu cũ của anh, nói:

“Ngài từng nói: ‘Một người như Cổ Triệu, bất kể nam hay nữ cũng đều là anh hùng. Tôi ngưỡng mộ con người cô ấy, chứ không phải giới tính. Có lẽ chính Cổ Triệu cũng chẳng quan tâm hậu thế bàn tán cô là nam hay nữ.’”

Yến Dương Sơ: “Hả?”

Owen nghiêm túc:

“Đó là lời ngài từng nói.”

Yến Dương Sơ: “…”

Không thể để tiểu tổ tông kia biết được câu này!

Anh trầm ngâm một lát, rồi bảo:

“Liên hệ với… người về cùng tôi đi. Tôi còn nợ cô ấy một món vũ khí.”

Owen khựng lại:

“Ông chủ, ngài đâu để lại liên lạc hay địa chỉ. Khi đó cô ấy còn chưa có chip gien.”

Yến Dương Sơ: “…”

Anh quên mất!


Chương trước


Chương sau

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Trình Thiếu Thương & Trình lão phu nhân

"TINH HÁN XÁN LẠN": VÌ SAO TRÌNH THIẾU THƯƠNG THA THỨ CHO TIÊU NGUYÊN Y, LẠI KHÔNG CHỊU THA THỨ CHO TRÌNH LÃO PHU NHÂN?   Xem ...