Dịch Thu Thực nhìn thấy Dịch Bá Nguyên nằm trên mặt đất, mở mắt ra, ánh mắt anh phức tạp khi trông thấy cô không chút do dự bỏ lại mình mà lao đến giao chiến với Satan.
Yia lơ lửng bay đến bên cạnh anh. Nhiệm vụ của cô đã hoàn thành, giờ có rảnh rỗi để trò chuyện.
Cô hỏi:
“Anh tỉnh từ bao giờ?”
Dịch Bá Nguyên đáp:
“Khoảng ba giây trước khi Thu Thực vứt tôi lại.”
Cách nói đó làm Yia suýt bật cười, cô lắc đầu:
“Nghe cứ như Thu Thực vô tình lắm vậy.”
Thương tích của Dịch Bá Nguyên không nặng đến mức trí mạng, nhưng cũng chẳng nhẹ: ngoại thương thì nhiều vô kể, gãy hai cái xương sườn. Giờ anh chỉ là người thường, chẳng còn sức vóc phi phàm như dị nhân. Nằm trên đất, anh không sao đứng dậy được, chỉ có thể nằm đó nhìn trận chiến diễn ra phía xa.
Mất nhiều máu khiến đầu óc anh choáng váng, anh đưa tay xoa mắt, nhìn thấy Dịch Thu Thực bị Satan hất văng đi vẫn như chẳng hề hấn gì, tiếp tục lao trở lại. Anh khẽ cười, bất chợt nói:
“Già rồi.”
Yia quay sang nhìn anh.
Đây là lần thứ hai cô nghe một con người nói mình già. Lần trước là một cụ già gần đất xa trời, còn lần này lại là một người đàn ông đang độ tuổi thanh xuân.
Yia đã làm nữ thần nhiều thế kỷ, thời gian với cô trôi qua chậm chạp, gần như không có khái niệm. Cô nhớ năm xưa khi rời mảnh đất cũ sắp sụp đổ để tìm vùng đất mới, thần dân tiễn cô đi, trong đó có một cậu bé sáu tuổi rót cho cô chén rượu chia tay.
Khi cô trở về, chào đón cô là một ông lão chỉ còn chống gậy mới đứng vững, nâng chén rượu mừng cô hồi hương. Ban đầu cô chẳng nhận ra, mãi đến khi thấy ánh mắt trong sáng, chan chứa lệ nóng ấy, cô mới chợt nhớ đến cậu bé năm nào.
Khi cô đi, cậu bé mới sáu tuổi. Khi cô về, chắt của cậu cũng đã chào đời.
Ký ức đó giúp cô hiểu được, với nhân loại, thời gian có ý nghĩa thế nào.
Cô hiếm khi mở lời an ủi ai, nhưng lần này lại nói:
“Anh còn trẻ, chưa tính là già.”
Dịch Bá Nguyên lắc đầu:
“Lòng đã già. Thấy Thu Thực bây giờ mạnh như vậy, tôi cũng yên tâm. Khi con bé rời đi, tôi sẽ tự cho mình nghỉ hưu.”
Dịch Thu Thực không biết người anh này chưa tới bốn mươi đã tính chuyện về vườn. Giờ phút này, cô cùng Hoắc Viễn và Alice đang phối hợp đánh Satan – kẻ tuy là thể năng lượng nhưng đã mất khả năng tùy ý biến mất.
Ba người chưa bao giờ ăn ý đến thế. Lần đầu tiên trong đời, Dịch Thu Thực tiếc rằng kẻ địch lại quá yếu.
Hoắc Viễn luôn thiên về sức mạnh, đến mức giờ đây không ai rõ giới hạn của hắn là ở đâu. Hắn giữ chặt hai móng vuốt khổng lồ của Satan, vẫn còn thừa sức. Alice vòng ra sau, lưỡi dao cắm xuyên qua bụng rồi rạch lên lưng nó.
Đổi lấy năng lực biến mất khôn lường, Satan phải hy sinh độ bền của thân thể. Nếu là trước kia, dao của Alice chẳng thể gây vết xước nào.
Bị Hoắc Viễn ghì chặt, Satan chỉ còn cách dùng đầu tấn công Alice. Dịch Thu Thực chớp cơ hội, bắn tấm khiên ngưng tụ từ dưới đất lên, chém vào cổ nó.
Không còn khả năng biến mất, Satan dễ đối phó hơn hẳn, đến mức ba người gần như coi nó như một bài tập.
Khiên của Dịch Thu Thực từng chút một cắt sâu vào cổ Satan. Đến lúc lưỡi khiên cắm được một nửa, nó gầm rú thảm thiết, vùng đầu hất mạnh, phát nổ lần cuối, hất văng Dịch Thu Thực mười mấy mét đập vào vách đá.
Cô chống tường đứng dậy, đau buốt lưng.
Satan cũng đã đến cực hạn.
Hắn giãy giụa trong vô vọng, rồi bị Hoắc Viễn tung cú đá, đạp thẳng vào đầu. Thân hình khổng lồ đổ xuống đất, im bặt.
Dịch Thu Thực nhìn cái xác to lớn, mỉm cười nhẹ. Đây là trận chiến chớp nhoáng nhanh nhất mà họ từng trải qua.
Không khí vừa yên ắng, Yia đột nhiên quát lớn:
“Cẩn thận!”
Chưa dứt lời, xác Satan bùng nổ ánh sáng trắng chói lòa rồi nổ tung. Tốc độ nhanh đến mức Dịch Thu Thực không kịp phản ứng.
Cô cắn răng định dùng thân mình chống đỡ thì bị một người nhào tới, ép xuống đất, thân thể cao lớn che chắn cho cô.
Trong ánh sáng lóa, cô nghe thấy tiếng rên trầm khàn. Lực đè trên người chợt lỏng ra, toàn bộ sức nặng đổ xuống.
Dịch Thu Thực hoảng hốt lật dậy, đỡ lấy Hoắc Viễn vừa trượt xuống khỏi người mình.
Hắn ngửa mặt trong lòng cô, mày nhíu chặt, sắc mặt lộ rõ đau đớn. Ngón tay cô chạm vào lưng hắn, cảm nhận sự ẩm nóng quen thuộc – máu.
Cô run rẩy lật hắn lại, cảnh tượng máu thịt nát bấy lộ ra trước mắt, thậm chí có chỗ thấy cả xương trắng.
Dịch Thu Thực cắn môi, nước mắt lã chã rơi xuống lưng hắn rồi vội vã lau đi.
Hoắc Viễn vẫn tỉnh táo, bình thản nói:
“Chỉ là ngoại thương, đừng khóc.”
Cô chẳng tin nổi! Hoắc Viễn là kẻ chịu đau giỏi nhất mà cô từng gặp. Nếu chỉ là vết thương thường, dù gãy xương hắn cũng không đổi sắc mặt. Thế mà bây giờ đau đớn hiện rõ trên nét mặt, làm sao cô tin được?
Cô muốn kiểm tra kỹ hơn nhưng bị hắn nắm chặt tay:
“Anh còn chịu được. Mau xem Alice và anh em thế nào.”
Lời hắn khiến cô bừng tỉnh. Ngoài kia còn Alice, Dịch Bá Nguyên và nhóm nghiên cứu đang được cô bảo vệ bằng dây leo.
Dịch Thu Thực hít sâu, cúi xuống hôn lên trán hắn thì thầm:
“Chờ em.”
Cô đứng lên, phát hiện cảnh vật đã biến thành đống hoang tàn của phòng thí nghiệm. Không xa, Yia dựng quang chắn đang dần tan vỡ, bảo vệ Alice và Dịch Bá Nguyên nguyên vẹn. Alice chẳng hề hấn, còn Dịch Bá Nguyên ôm ngực, mặt nhăn nhó như bị chấn động.
Dịch Thu Thực chạy đến:
“Các người sao rồi?”
Yia áy náy:
“Xin lỗi, lá chắn của tôi có giới hạn, chỉ bảo vệ được Alice và Dịch Bá Nguyên.”
Dịch Thu Thực lau vệt máu trên trán:
“Không sao, tôi phải cảm ơn cô mới đúng.”
Cô cúi xuống hỏi Dịch Bá Nguyên:
“Anh thế nào?”
Anh thở khẽ, vẫn gượng được:
“Lại gãy thêm một cái xương sườn, nhưng còn sống. Em mau xem nhóm nghiên cứu.”
Dịch Thu Thực lập tức chạy theo hướng dây leo. Khi thu hồi, tim cô nhói lên.
Các nhà nghiên cứu thương tích nghiêm trọng hơn, ít nhất sáu người đã tắt thở. Nhưng cũng may nhờ dây leo che chắn, số còn lại không bị hủy diệt toàn bộ.
Cô quay lại nhìn Hoắc Viễn, thấy hắn đang cố ngồi dậy, lấy thuốc và băng bó một cách vụng về. Đến mức Dịch Thu Thực – người vụng về nhất trong việc sơ cứu – cũng không chịu nổi.
Cô dùng dây leo kéo hắn về, đặt gần các nhà nghiên cứu, xắn tay áo:
“Để tôi cho mọi người xem sức mạnh của ‘người hồi máu’ đây!”
Tám sợi dây leo vươn ra, chuẩn bị trị liệu.
“Thu Thực, không kịp đâu.” – Dịch Bá Nguyên nói.
Cô quay lại, thấy anh ôm ngực, lắc đầu:
“Chúng ta phải rời đi ngay. Anh không đủ sức che giấu nữa.”
Cô ngập ngừng:
“Chút thời gian thôi, ít nhất giảm đau cho họ…”
Anh lắc đầu:
“Không được. Động tĩnh quá lớn, họ sẽ tới ngay. Anh không thể gạt họ thêm lần nữa.”
Dịch Thu Thực im lặng giây lát, rồi gật:
“Được.”
Hoắc Viễn gắng gượng đứng lên phía sau lưng cô, nhưng cô không quay lại.
Dịch Bá Nguyên bước đến:
“Đưa tay cho anh.”
Cô đưa cổ tay có khóa không gian. Thứ vốn vô dụng giờ bỗng phản ứng trong tay anh.
Hoắc Viễn khẽ hỏi:
“Em giận anh sao? Không nhìn lấy một lần.”
Dịch Thu Thực lắc đầu:
“Anh nói sẽ đến tìm em. Chờ anh tìm được rồi em sẽ nhìn. Nếu không… thì cũng chẳng sao.”
Dịch Bá Nguyên ấn mạnh nút trên khóa, sức mạnh bài xích ập đến.
Anh khẽ chạm má cô:
“Hãy quay về tìm anh ruột của mình.”
Cô đáp khẽ:
“Anh cũng là anh em.”
Anh xoa đầu cô:
“Đi đi.”
Lực bài xích càng lúc càng dữ dội. Dịch Thu Thực biết mình sắp rời đi.
“Thu Thực…” – giọng Hoắc Viễn vang lên sau lưng.
Cô không kìm được, quay phắt đầu lại. Nhưng ngay khoảnh khắc ấy, trước mắt tối sầm, cô biến mất khỏi nơi này.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét